🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 20: Phim ảnh

"Không có." Lâm Vi Hạ nhỏ tiếng trả lời.

Thu dọn băng gạc, các loại thuốc xong, ngước mắt lên lại đụng phải những miếng cơ bắp rắn chắc rõ ràng, bên trên còn đọng vài giọt nước, giữa phần bụng còn có một đường cơ bụng mờ nhạt không rõ ràng.

Cổ họng Lâm Vi Hạ có chút khô khan, nhìn ra chỗ khác: "Cậu mặc quần áo vào đi."

Ban Thịnh cười nhẹ một tiếng, đem điếu thuốc dụi vào gạt tàn, chậm rãi nói: "Không phải vừa rồi ngắm rất vui vẻ sao? Lật mặt khá nhanh."

"Tôi không có." Lâm Vi Hạ nâng cao giọng một chút.

Bên cạnh truyền đến một trận âm thanh sột soạt, Ban Thịnh đi qua sau lưng cô để lấy quần áo, bờ vai vô tình cọ vào lỗ tai cô, rất nhẹ, lỗ tai càng nóng lên, hô hấp có chút không tự nhiên.

Đôi mắt Lâm Vi Hạ bất giác đảo mắt lung tung, thoáng thấy chiếc quần đen mà cậu đang mặc, sợi dây trên đầu quần lỏng lẻo, giống như che giấu một chút màu cấm.

"Cậu chưa cài thắt lưng ở chỗ đó." Lâm Vi Hạ nhắc nhở cậu.

Ban Thịnh cúi đầu nhìn một cái, lười biếng nhìn cô cười, dường như cười đến mức lồng ngực đang rung chuyển:

"Ồ, còn nói không nhìn."

*

Mặt khác, Liễu Tư Gia đi lang thang trên phố, cô cắn một que kem lạnh vào mùa đông, cho dù có bị đá lạnh cộm vào răng cô cũng muốn để bản thân tỉnh táo lại. Trên đường đi có những người xin số điện thoại của cô, đều bị ngón tay giữa của Liễu Tư Gia thuyết phục phải bỏ đi.

Cô không biết tại sao mình lại phải trốn học, nhưng nghĩ đến những việc khó chịu không vui cô liền trốn đi. Sau đó cô vào một tiệm net chơi game cả buổi chiều, móng tay xinh đẹp không hề có cách thức mà gõ lộn xộn trên bàn phím, cô đã chết không biết bao nhiêu lần, nhưng có một đồng đội liên tục giúp cô ngồi không cũng thắng, còn không quên chế giễu cô:

"Nói đi, trước khi chung đội với tôi, có phải đã đi thắp hương rồi không?"

Lúc ra về bầu trời đã tối sầm lại, một màu xám đen, đèn huỳnh quang sáng lên, một lúc sau trời lại đổ mưa.

Mặc dù là mưa nhỏ, nhưng Liễu Tư Gia lao vào cơn mưa mà không chút suy nghĩ, cô ngẫu nhiên đi về phía trước, bất giác rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Lúc sắp đi hết con hẻm, có vài tiếng nói tục tĩu vang lên ở cuối con hẻm, Liễu Tư Gia định thần lại liều mạng đi về phía trước, càng đến cuối hẻm bước chân càng vội vàng, mất cảnh giác đâm phải một lồng ngực rắn chắc.

"Bộp" một tiếng cô ngã xuống dưới đất, lúc nhịn không được cau mày tức giận, vừa ngẩng đầu lên liền đụng phải một gương mặt quen thuộc.

Ninh Triều sững sờ khi nhìn thấy cô, Liễu Tư Gia lúc này thực sự rất nhếch nhác, mái tóc thanh tú rối tung, quần áo cũng trở nên nhăn nhúm, cả người ướt đẫm, chỉ có đôi môi đỏ mọng vẫn không thay đổi.

Cậu chuyển sang cười một cách ngang ngược, nhìn cô từ trên cao nhìn xuống: "Ồ, tiểu hồ ly của nhà ai bị ướt mưa vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...