🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Tác giả: Minh Quế Tái Tửu

Chương 63: 63

Hai người ở bên kia cũng chưa ăn no, thế là trở về nấu mì sợi.

"Tớ thực sự hơi tức giận." Minh Khê dùng đũa dài khuấy đều mì sợi trong nồi, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào. Cô không nhìn Phó Dương Hi, nhìn chằm chằm xuống nước sôi lăn tăn và mì trong nồi, hai mắt đỏ hoe: "Trước đó tớ, hức, hỏi vết thương trên cổ cậu là làm sao, hức, thế mà cậu nói với tớ là bát thủy tinh bị vỡ lúc pha mì tôm! Cậu không tim không phổi sao?"

Minh Khê nhịn không được nữa mà đặt đũa xuống. Cô đã sớm phát hiện, cô vào đây ở lâu như vậy nhưng chưa bao giờ thấy Phó Dương Hi ăn mì tôm -- Trong tủ lạnh của cậu hầu như rỗng tuếch, mì tôm và tô thủy tinh đều không có, cậu lấy mì ở đâu ra mà nấu?!

Phó Dương Hi luôn luôn lừa cô!

Phó Dương Hi thấy Minh Khê khóc suốt cả đường trở về, hai mắt đã sưng thành quả hạch đào lớn, cậu vô cùng đau lòng. Cậu vỗ nhẹ lưng Minh Khê, muốn giảm bớt tiếng nấc của cô, cúi đầu nhìn cô, ảo não xin lỗi: "Là tớ không tốt."

Minh Khê nâng đôi mắt sưng đỏ của mình lên liếc cậu một cái: "Chính là cậu không tốt --"

"Vâng, vâng, vâng, tớ sai rồi." Lúc này Phó Dương Hi cũng không mạnh miệng, mái tóc ngắn thường ngày phách lối như con nhím nhưng giờ đây trông rất dịu dàng. Cậu đi vòng qua Triệu Minh Khê, để tay lên gáy Minh Khê, nhẹ nhàng bóp bóp, trấn an nói: "Túi khóc nhỏ, đừng khóc nha, có được không?"

"Cậu còn gọi tớ là túi khóc nhỏ?!" Minh Khê nói: "Ngoại trừ lần này, nấc, lần này, có lần nào khóc nữa đâu?!"

Phó Dương Hi: "Lần say rượu kia."

Hai mắt Minh Khê đỏ bừng nhìn cậu chằm chằm.

Phó Dương Hi rất muốn 'sống sót', lập tức đổi giọng: "Không đúng, tớ nhớ lầm, lần say rượu kia cậu không khóc, là tớ khóc, được không?"

Minh Khê vẫn khó chịu, loại khó chịu này hoàn toàn không có cách nào giải quyết, bởi vì cô không có khả năng xuyên về quá khứ, để kéo Phó Dương Hi ra.

Cô vừa khóc thút thít vừa lấy cà chua trong tủ lạnh.

"Để tớ cắt." Phó Dương Hi nhanh chóng nhận lấy cà chua và dao từ trong tay cô. Sau khi nhận, cậu lại nhìn Minh Khê một chút. Bởi vì không biết làm sao để dỗ dành người khác, nhìn cậu luống cuống trông rất đáng thương.

Cậu dừng lại, lại nói lần nữa: "Thật xin lỗi, sau này sẽ không lừa gạt cậu bất cứ chuyện gì nữa đâu."

Minh Khê lại đau lòng, tại sao cô lại muốn Phó Dương Hi xin lỗi mình?

"Tớ, nấc, tớ không tức giận. Thật xin lỗi, tớ không có ý kia." Minh Khê vội vàng nói.

Phó Dương Hi nở nụ cười, dùng ngón tay vuốt chóp mũi của cô một cái: "Tớ biết."

Khẩu trang nhỏ đau lòng cho cậu. Phó Dương Hi vui vẻ còn không kịp.

Minh Khê tiến lên một bước, ốm lấy Phó Dương Hi từ phía sau, hai tay vòng qua eo cậu, mặt dán lên lưng cậu. Phó Dương Hi rất cao, Minh Khê dán mặt trên lưng cậu thì có thể cảm nhận được xương cốt thiếu niên của cậu qua lớp quần áo, giống như măng mọc, nhổ giò mà lớn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...