🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Tác giả: Minh Quế Tái Tửu

Chương 57: 57

Minh Khê cười đủ rồi, cũng có chừng mực, nếu không cô sợ Phó Dương Hi sẽ xấu hổ tới mức đụng tới vết thương. Cậu vẫn đang bị treo một chân, điều đó chẳng có gì đáng buồn cười cả. Minh Khê ngồi lại trên ghế, vuốt thẳng chăn bông mà cậu làm loạn, nghiêm túc dịch sát người Phó Dương Hi.

"Được rồi, chúng ta ăn một chút gì đi, cậu muốn ăn cái gì? Tớ xuống dưới mua."

"Bên ngoài tuyết còn đang rơi đó, cậu đi làm gì. Tay chân nhỏ như cậu mang đồ ăn về thì đổ hết cả thôi. Gọi đồ ăn tới?" Phó Dương Hi bất đắc dĩ buông tay Triệu Minh Khê: "Không thì để Tiểu Lý đi."

Cậu nắm tay cô, một cái tay khác thì duỗi lấy điện thoại ở trên tủ đầu giường, tìm số điện thoại của Tiểu Lý.

"Cậu muốn ăn gì?"

Minh Khê báo tên vài món.

Phó Dương Hi nhìn điện thoại, gõ chữ bằng một tay. Cậu gõ chữ nhanh chóng, nhập toàn bộ món mà Minh Khê muốn ăn vào.

Minh Khê nhìn cậu, cảm thấy buồn cười, nhéo tay cậu một cái: "Cho nên Tiểu Lý đi thì bên ngoài không có tuyết rơi sao? Đồ ăn cũng sẽ không đổ?"

Phó Dương Hi cảm thấy cô đã biết rõ còn cố hỏi, lại còn cố ý trêu chọc cậu. Chờ đến khi gửi xong tin nhắn, cậu thả điện thoại xuống, cong một chân lên, ung dung nhìn cô nói: "Tiểu Lý lãnh lương, để anh ấy chạy một chút thì có sao đâu?"

Minh Khê nói: "Cậu cũng có thể cho tớ tiền lương."

Phó Dương Hi: "Cậu biết rõ --"

Minh Khê: "Biết rõ cái gì?"

"Biết rõ -- Biết rõ tớ đã xem cậu là đối tượng của tớ! Cái này sao có thể giống như Tiểu Lý? Tớ đau lòng vì Tiểu Lý làm gì?! Tớ lại không xem Tiểu Lý là đối tượng của mình!" Mặt Phó Dương Hi nóng lên, bình đã mẻ không sợ rơi nói. Nhìn thấy Minh Khê liếm môi, hai mắt cong cong cười thì cậu tức giận đưa tay nhéo nhéo mặt Minh Khê một cái: "Làm sao trước kia tớ không phát hiện cậu có thể ức hiếp người khác như thế?"

Minh Khê biết nghe lời, nhanh chóng nói xin lỗi: "Thật xin lỗi."

"Nhưng bây giờ cậu cũng đừng có ý nghĩ muốn trả hàng --"

Trong lòng Phó Dương Hi căng thẳng, trừng mắt nhìn Triệu Minh Khê, vừa định hỏi hàng gì, sao cậu có thể tùy tiện trả hàng? Cậu làm sao có thể trả hàng, cô không nên hối hận.

Thì đã nghe Minh Khê nói: ""Đã không còn kịp rồi."

Mặt Phó Dương Hi hơi đỏ, tim nhảy tới cổ họng rồi lại nuốt vào trong bụng.

Minh Khê cười, nói đùa với Phó Dương Hi: "Phó thiếu vừa có tiền lại đẹp trai, tớ phải ỷ lại vào cậu thôi."

Phó Dương Hi cố gắng để khóe miệng không cong lên, giả bộ như bất đắc dĩ nói: "Lại đây, lại đây, cũng chỉ được như thế này à."

Thật sự là -- Sau khi khẩu trang nhỏ thích cậu thì giống hệt như trong tưởng tượng của cậu mà.

Rất dính người.

Lúc này vừa mới thổ lộ thôi mà đã dính người như vậy rồi, sau này phải làm sao bây giờ.

Hai người nắm tay nói chuyện. Thật ra bọn họ cũng không nói chuyện gì, mặc dù là những lời nói nhảm vô nghĩa, nhưng mặt mày hai người đều rất hớn hở.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...