🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Tác giả: Minh Quế Tái Tửu

Chương 56: 56

Minh Khê đặt dù trong góc tường, rồi đẩy cửa phòng bệnh VIP đi vào.

Trên giường bệnh, Phó Dương Hi đang nửa tựa ở đầu giường, đang mỏi mắt chờ mong cô đến. Nhưng mà vừa thấy người đẩy cửa đi vào là cô thì mặt cậu lập tức đỏ bừng, cả người cứng ngắc, ánh mắt vội vàng dời đi nơi khác.

Minh Khê cởi áo khoác, treo ở cạnh cửa, rồi bước tới. Vẻ mặt Phó Dương Hi càng ngày càng xấu hổ và giận dữ, cuối cùng cậu cam chịu kéo chăn lên cao, chôn cả đầu vào trong chăn: "Đừng tới đây, Triệu Minh Khê, cậu đi nhầm phòng bệnh rồi!"

Minh Khê: "......"

"Phó thiếu, vậy tôi đi ra ngoài trước." Tiểu Lý ở bên cạnh gật đầu với Minh Khê: "Các cô cậu trò chuyện trước, có việc thì gọi tôi."

Minh Khê nói: "Vâng."

Tiểu Lý vừa đi ra ngoài, trong phòng bệnh càng thêm an tĩnh.

Cửa sổ đóng lại, căn phòng ngăn nắp trống rỗng, áo khoác của Phó Dương Hi bị ném trên ghế salon, trên giường vẫn còn băng vải chưa thu dọn, trong không khí tràn ngập các yếu tố làm cho người ta xấu hổ.

Minh Khê cúi người thu dọn băng vải, ném vào thùng rác, sau đó nhìn mắt cá chân trái đang bị treo của cậu. Trước khi đi vào phòng bệnh cô đã hỏi qua bác sĩ, bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, chỉ gãy xương nhẹ, mà con trai tuổi này có năng lực hồi phục rất nhanh cho nên không tới bốn mươi ngày thì đã có thể tháo thạch cao. Chỉ là -- Quá bất cẩn.

Ánh mắt Minh Khê rơi trên đống chăn trên giường, biết lúc này mình tuyệt đối không thể cười nếu không chỉ sợ sẽ bị Phó Dương Hi nhớ cả đời. Cô cố gắng kiềm chế cơ mặt của mình, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, hỏi: "Cậu ngã từ đâu xuống? Có đau không? Ngoại trừ mắt cá chân trái bị gãy thì có chỗ nào khác nữa không?"

Phó Dương Hi chôn mình trong chăn, không nói lời nào, chỉ để lộ chân dài bị bó thạch cao và cái tai nhỏ. Phần chóp tai lộ ra một chút càng lúc càng đỏ, sắp cắt ra máu luôn rồi.

Thực sự quá mất mặt!

Tám đời cậu cũng chưa bao giờ mất mặt đến như vậy!

Tại sao có thể như vậy?!

Đây hoàn toàn không có liên quan gì đến hình tượng tỏ tình đầy táo bạo như cậu tưởng tượng!

Vậy mà cô còn cười cậu! Cậu gãy chân mà cô còn cười cậu!

Chân trước nói thích cậu, chân sau đã cười cậu. Sẽ không phải bởi vì cậu làm ra chuyện mất mặt như thế mà cô không thích cậu nữa đó chứ?! Khuôn mặt chôn trong chăn của Phó Dương Hi đỏ như quả cà chua, kiềm chế nỗi lo lắng bất an ở trong lòng, cả người tỏ vẻ không còn gì luyến tiếc.

Minh Khê hỏi:"Hửm, sao không nói chuyện? Đã chụp phim chưa?"

"Rồi." Phó Dương Hi cố gắng muốn lấy lại mặt mũi của mình, cố hết sức làm cho giọng nói của mình trầm thấp, gợi cảm một chút, nghe giống như giọng nói của anh chàng soái ca trưởng thành: "Không phải là do tớ, mà dép lê quá trơn, cũng không biết tối qua ai lau sàn, trời mùa đông nên đến sáng rồi mà vẫn chưa khô."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...