🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Tác giả: Minh Quế Tái Tửu

Chương 55: 55

Sau khi cơm nước xong, hai người từ trong nhà giáo sư Cao đi ra ngoài.

Bầu trời bên ngoài có chút u ám, mây mù bao phủ một mảng xám xịt. Không khí rét lạnh, thở ra luồng khí trắng.

Phó Dương Hi khoanh tay trước ngực, đi về phía trước, thấy cỏ dại xơ xác trong sân thì càng thêm chói mắt, cậu thuận miệng nói với giáo sư Cao: "Cỏ dại nhà ông mọc khắp trên mặt đất thế này, không nhổ sao? Nếu không cháu mướn người đến dọn dẹp một chút?"

Lời còn chưa dứt thì đã bị giáo sư Cao trừng mắt: "Thằng nhóc cậu nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Cơm nước xong xuôi thì mau đi về đi, còn không đi hả, hay muốn ngủ lại trong nhà ông?"

Giáo sư Cao nói xong liền đuổi hai người ra ngoài.

Minh Khê nhanh chóng kéo Phó Dương Hi ra khỏi sân.

Hai người ra khỏi sân, Minh Khê mới bất đắc dĩ nói với Phó Dương hi: "Giáo sư Cao rất kỵ người khác giúp đỡ ông ấy. Nếu không thì chuyện mỗi tuần đến chơi với cháu trai ông ấy, ông ấy chỉ cần tìm ngay những học sinh mà ông từng dậy là được rồi, không cần phải lên diễn đàn, rồi không thành thục đăng bài như thế. Nếu chúng ta muốn giúp ông ấy một chút thì không thể nói thẳng như vậy, lòng tự trọng của ông cụ sẽ không chịu nổi."

"Vịt chết mà còn già mồm?" Phó Dương Hi quay đầu lại nhìn, 'xùy' một tiếng, nói: "Tớ thấy hai chúng ta đến thăm ông ấy, ông ấy rất vui vẻ, uống tới mấy ly rượu lại còn ra vẻ không tình nguyện. Lão già này thật là."

Trong lòng Minh Khê than thở, cậu còn không biết xấu hổ nói người khác, không phải chính cậu cũng như vậy sao.

Phó Dương Hi khiếp sợ dừng bước: "Tớ giống ông ấy khi nào?"

Chết tiệt.

Lúc này Minh Khê mới phát hiện, thế mà mình lại đem những lời trong lòng nói ra. Phó Dương Hi cảnh cáo nhìn cô: "Sao mà tớ cảm giác giống như mỗi ngày cậu đều oán thầm tớ mấy trăm lần nhỉ?"

"Cái gì mà oán thầm? Cái này là tớ không sợ cường uy, ăn ngay nói thật." Minh Khê dứt khoát vò mẻ không sợ rơi, nói: "Ngày cậu bị cảm mạo, tớ qua chỗ cậu đưa thuốc, rõ ràng cậu mong tớ đến, nhưng kết quả khi tớ đến, cậu còn đuổi tớ đi, còn ra vẻ lạnh lùng, nói cái gì mà 'Sao cậu lại tới đây', 'Tớ có bệnh hay không có bệnh, có liên quan gì tới cậu sao, chẳng lẽ cậu để ý sao'."

Ngày đó thực sự Minh Khê đã nghĩ Phó Dương Hi không muốn nhìn thấy cô, nhưng bây giờ nhớ lại, thế nào cũng cảm thấy không khí có mùi chua chua. Ngày đó, sợ rằng Phó Dương Hi đã ăn trúng phải bình dấm chua lâu năm.

"Cậu nói xem đó khẩu phải khẩu thị tâm phi thì là cái gì?"

Phó Dương Hi bị Minh Khê nói trúng tim đen, cả khuôn mặt đỏ bừng như trái cà chua chín mọng.

Nói đùa cái gì thế?!

Giọng điệu nói chuyện ngày đó của cậu là như vậy sao?!

Làm sao thần sắc bi thương giống cái oán phụ đợi trong lãnh cung thế?!

Phó Dương Hi thẹn quá thành giận, nói: "Đó là ảo giác của cậu! Ngày đó tiểu gia tớ rất không kiên nhẫn! Rất không muốn gặp người! Chính là đang đuổi cậu đi! Khẩu trang nhỏ, gần đây gan cậu càng ngày càng to bằng trời rồi đó nhé!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...