🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh

Tác giả: Minh Quế Tái Tửu

Chương 5: 5

Mà bên này, Minh Khê đang từ cửa sau của lớp quốc tế bước vào. Ngay giờ nghỉ trưa, điều hòa thổi gió mát lạnh, nhưng trong lớp không có ai ngủ, tất cả đều đồng loạt nhìn cô.

Lớp này chia làm hai nhóm, một là anh em của Phó Dương Hi, và hai là đàn em của Phó Dương Hi.

Những bạn học đang đứng trên bục giảng thì nhanh chóng đi xuống, những ai đã nằm ra bàn ngủ thì vội vàng ngồi thẳng dậy.

Trong khi đó, Phó Dương Hi -- lão đại của lớp, đang trong tình trạng ngái ngủ, mái tóc đỏ bù xù, tai nghe chống ồn màu bạc treo trên cổ, dây xích bộ xương kiêu ngạo trên ngực, đảo mắt nhìn qua. Cậu đang ngồi trên bàn, một chân gác trên ghế, chân còn lại gác chéo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô đang đi tới.

Dưới hơn bốn mươi con mắt của cả lớp, làm cho Minh Khê cảm thấy áp lực quá lớn.

Cô nhìn thấy sách vở của mình vẫn còn trên bàn bên cạnh Phó Dương Hi, chưa bị người ta ném vào sọt rác, thì thở phào nhẹ nhõm.

Đương đầu với áp lực, cô vững vàng đi tới.

Bước tới một bước, Minh Khê lập tức hít vào một hơi.

Xin lỗi, mùi thông khô và vận khí quá thơm, cô không tự chủ được, tiếp tục hít một hơi vận khí, huyệt Phong trì (1) của cô lập tức thư thái.

(1) "Phong trì" là huyệt được hợp lại bởi kinh Đởm và mạch Dương duy ở trong góc hõm do các khối cơ vùng cổ gáy tạo nên.

?

Ánh mắt với kiêu ngạo ba phần, lạnh lùng ba phần, lãnh khốc bốn phần của Phó Dương Hi thiếu chút nữa như bị đánh gãy.

Các đàn em của cậu nói cô gái này, lần đầu tiên nhìn thấy cậu đã xông lại ngửi cơ thể cậu, lúc đó cậu còn không tin -- nhưng mà mẹ nó, chẳng phải bây giờ đang đi về phía cậu, vừa đi vừa hít một hơi thật sâu đây sao, không phải đang hít cậu thì còn làm gì nữa?

Phó Dương Hi còn chưa kịp lạnh lùng đứng dậy, thì đã tức giận đến mức vành tai đỏ bừng: "Con mẹ nó, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Vì cậu chạy 30 vòng thay tôi nên chuyện buổi sáng cậu tùy tiện ngồi bên cạnh tôi, tôi sẽ bỏ qua, không tính toán với cậu, nhưng không có nghĩa là tôi dễ dàng tha thứ để cậu tiếp tục ngồi bên cạnh tôi!"

"Thế nhưng trong lớp không còn chỗ ngồi nào khác." Minh Khê ôn tồn thương lượng với cậu: "Chỉ có chỗ bên cạnh cậu còn trống, tớ không ngồi ở đây thì chỉ có thể xuống bàn cuối ngồi, một mình một hàng."

Minh Khê đeo khẩu trang, mái tóc dài đen nhánh vén ra sau tai, giọng nói có chút ủy khuất.

Phó Minh Hi dời mắt khỏi hàng mi cong dài của cô, vô thức nhìn quanh lớp học một vòng, đám đàn em lập tức ngồi thẳng tắp. Ngoại trừ chỗ bên cạnh cậu, quả đúng là trong lớp không còn có chỗ trống nào nữa.

Chờ một chút --

"Vì sao tôi phải giải quyết vấn đề của cậu?" Phó Dương Hi chợt tỉnh ngộ, cáu kỉnh nói: "Liên quan gì tới tôi."

Kha Thành Văn nổi tính xấu, trêu chọc Minh Khê: "Học sinh chuyển lớp, cậu không cần thiết phải ngồi bên cạnh anh Hi của chúng tôi nha, đã đuổi tới chung lớp thì còn nhiều thời gian mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...