Chương 91:
Hạng Minh Chương vẫn chưa đồng ý thì điện thoại đã reo. Sở Thức Sâm buông cánh tay mình ra, ngón tay di chuyển từ bụng Hạng Minh Chương sang sau lưng, vuốt phẳng những nếp nhăn ngoài áo vest của anh.
Hạng Minh Chương nghe điện thoại, đầu dây bên kia là Hạng Hoàn, tốc độ nói rất nhanh, chỉ vài câu là cúp máy.
Sở Thức Sâm hỏi:
– Trong nhà có việc à?
Qua Tết rồi, Hạng Việt cũ sắp khởi động dự án khai niên, Hạng Minh Chương nói:
– Cô xác nhận thời gian với anh, tối nay phải họp chuẩn bị.
Sở Thức Sâm biết điều, nói:
– Ừm, công việc quan trọng hơn.
Hạng Minh Chương trêu cậu:
– Em cũng rất quan trọng mà, lỡ nhịn lâu quá, hết chịu nổi thì phải làm sao?
Đây là lần đầu tiên Sở Thức Sâm chủ động ám chỉ lẫn bày tỏ công khai, đúng là hơi ngượng ngùng, kết quả là chẳng gặt hái được gì. Cậu mất mặt quá, bèn bảo:
– Em còn công việc cần xử lý, thư ký Phùng còn đang đợi em.
Hạng Minh Chương xem đồng hồ, cũng tới giờ phải đi rồi. Theo Sở Thức Sâm đến phòng thư ký, anh dừng lại trước cửa, khoảng thời gian gần một năm bất giác trôi qua thật nhanh.
Anh đã quen mỗi khi đi ngang đều sẽ liếc mắt nhìn, đổi người chỉ cần một bản thông báo, vậy thói quen của anh phải mất bao lâu mới bỏ được đây?
Phùng Hàm xấp xỉ tuổi với Sở Thức Sâm, đột nhiên được chuyển sang làm thư ký cho tổng giám đốc, không tránh khỏi lo lắng. Dù gì Hạng Minh Chương cũng là người có yêu cầu nghiêm khắc, còn Sở Thức Sâm thì lại là một thư ký đắc lực có tiếng rồi.
Chuyện bàn giao công việc có rất nhiều thứ vụn vặt, Sở Thức Sâm giảng giải hết sức chi tiết, nào là công việc cơ bản, những tình huống thường gặp, tình huống đột xuất và đủ thể loại dự án, mục nào cũng bao hàm nhiều chi tiết phức tạp.
Phùng Hàm vừa nghe vừa ghi chép, nghe muốn nổ cả đầu, không nhịn được phải nới lỏng cà vạt hai lần.
Sở Thức Sâm nhìn cũng xót, bèn nói:
– Hay thế này đi, tôi về sắp xếp lại thành tài liệu, như vậy sẽ mạch lạc và rõ ràng hơn, cậu quên chỗ nào thì cứ mở ra xem, khi bắt tay vào việc cũng sẽ nhanh chóng hơn.
Phùng Hàm là người biết điều, rối rít bảo:
– Để tôi tự làm được rồi, như vậy thì phiền anh lắm.
Sở Thức Sâm nói:
– Không sao đâu, hiệu suất là quan trọng nhất, đừng làm lỡ việc của anh Hạng.
Phùng Hàm đành phải nghe theo, rồi hỏi:
– Vậy anh Hạng có thói quen cá nhân nào mà tôi cần phải chú ý không?
Sở Thức Sâm cảm giác như có thứ gì đó tuột khỏi tay mình, cậu kể lại chi tiết:
– Anh Hạng chỉ uống cà phê đen, ngăn kéo đầu tiên của bàn làm việc thường cất thuốc đau dạ dày, cậu nhớ phải mua bổ sung thường xuyên. Thật ra anh Hạng là người có kỷ luật, không cần phải bận tâm quá nhiều, chỉ là thỉnh thoảng dùng bút xong thì hay vứt bừa thôi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?