Chỗ ngồi bên cạnh Sở Thức Sâm tuần trước bị bỏ trống, cậu nghĩ do công ty cố tình sắp xếp để cậu được "một mình" nên cũng không để trong lòng.
Từ văn phòng của Hạng Minh Chương đi ra, cậu đột nhiên phát hiện trên chiếc bàn trống đó có thêm một chiếc balo.
Một thanh niên từ phòng uống nước quay lại, dáng người khá cao, mặc áo sơ mi trắng bên ngoài khoác thêm áo sơ mi denim, dưới chân mang một đôi giày Converse mà cậu chưa bao giờ thấy ở bộ phận tiêu thụ.
Nam thanh niên nhìn thấy Sở Thức Sâm, cả người ăn mặc tương phản với cậu thấy rõ, áo sơ mi màu trắng tuyết, cổ áo phẳng phiu, quần tây vừa vặn bao trọn lấy đôi chân dài, cậu ta ngẩn người: "... Anh là đồng nghiệp mới?"
Sở Thức Sâm nói: "Chào cậu, tôi là Sở Thức Sâm, vừa mới đến tuần trước."
Thanh niên nói: "Tôi là Lăng Khải."
Lăng Khải vừa mới hoàn tất thời gian thử việc, tuần trước xin nghỉ phép quay lại trường làm một số thủ tục, tiện thể mời giáo sư hướng dẫn một bữa cơm.
Cậu ta đã xin được vào căn hộ cho nhân viên, lại bận chuyển nhà, hôm nay mới chính thức đi làm.
Về thân phận và hoàn cảnh của Sở Thức Sâm, Lăng Khải hoàn toàn không biết, thế nên cậu ta nói chuyện vô cùng thân thiện: "Anh ở bộ phận tiêu thụ có thích ứng được không?"
Sở Thức Sâm nhìn quần áo của Lăng Khải, hiểu ra rằng đối phương vẫn chưa hoà nhập vào bộ phận, vậy mà vừa đến đã hỏi cậu có thích ứng được hay không, trong tiềm thức có lẽ đang tìm đồng nghiệp cùng nhau tương trợ.
"Vẫn ổn." Sở Thức Sâm quan tâm đáp, "Cậu thì sao?"
Lăng Khải vò đầu, cậu ta đại học và thạc sĩ đều học về khoa học máy tính, kế hoạch nghề nghiệp là sẽ trở thành một kiến trúc sư ứng dụng, đáng tiếc thay vị trí kỹ thuật của Hạng Việt năm nay không tuyển sinh viên mới tốt nghiệp.
Cậu ta từng nghĩ đến việc hay là đổi một công ty khác thử xem sao, nhưng giáo sư hướng dẫn nói Hạng Việt rất chú trọng việc nâng cấp nghiên cứu và phát triển, đã vậy phúc lợi công ty lớn rất tốt, cậu ta nghĩ đến việc gần trăng sẽ được sáng lây (*), thế nên cứ vào Hạng Việt đi rồi tính tiếp vậy.
(*) bản gốc là 近水楼台, gần gũi với những người có quyền lực để có được sự ưu ái
Sở Thức Sâm chỉ về phía ngoài cửa sổ hỏi: "Cậu muốn vào trung tâm R&D?"
Lăng Khải gật đầu: "Bất cẩn thế nào lại đến bộ phận tiêu thụ rồi."
Trung tâm R&D cùng với toà nhà văn phòng lớn được ngăn cách với nhau bằng một hồ cảnh quan, hai bên không hề quấy rầy lẫn nhau, những nhân viên ở đó từ cách ăn mặc, khí chất cho đến phong cách làm việc, so với nhân tài của hai tầng này khác nhau một trời một vực.
Sở Thức Sâm đoán rằng trường học và thành tích của cậu thanh niên này nhất định không tệ, nếu không sẽ không được giữ lại, giọng điệu khuyên giải nói: "Hạng Việt coi trọng nghiên cứu và phát triển, nguyên nhân hàng đầu là do lực lượng tiêu thụ đủ mạnh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?