Chương 86:
Khi Hạng Minh Chương và Sở Thức Sâm trở về từ Thâm Quyến thì cũng đã tới dịp nghỉ lễ.
Năm nay công ty bội thu, dự án du lịch văn hóa không cần phải nói nhiều nữa, dự án ngân hàng Lịch Tín cũng là một đơn hàng trị giá trăm triệu, và còn những dự án khác trị giá chục triệu tệ, tính tổng tất cả lại thì Hạng Việt cũng đủ xưng hùng xưng bá trong ngành rồi.
Thành tích vượt mức dự kiến nên chắc chắn tiền thưởng cuối năm sẽ không mỏng đâu, đặc biệt là bộ phận kinh doanh.
Bảng lương của Sở Thức Sâm được liệt kê cực kỳ chi tiết, nào là lương thư ký, tiền thưởng tham gia dự án, thêm cả lương tăng ca ngày nghỉ và đủ khoản trợ cấp khác, tổng lương cuối cùng vượt xa dự đoán của cậu.
Sở Thức Sâm là đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa, nếm trải biết bao vinh hoa phú quý, ngày nhỏ đã được tiếp xúc sớm với tiền bạc, sau này trưởng thành thì ngày nào cũng phải quần thảo với tiền giấy. Số tiền mà cậu từng nắm lấy rồi chảy dài qua kẽ tay là một con số khổng lồ, không thể nào đếm xuể.
Cậu không dám tự xưng mình "coi tiền tài như cặn bã", nhưng khi đối mặt với tiền tài thì trí não cậu vô cùng nhạy bén và cõi lòng thì đã không còn mảy may gợn sóng.
Sở Thức Sâm cất lại bảng lương, dù thế nào thì đây cũng là khoản tiền lương cậu kiếm được trong năm đầu tiên đến thời đại mới này, ít nhiều gì cũng có ý nghĩa đặc biệt.
Phát tiền thưởng xong, bộ phận bảo hiểm phúc lợi đến tặng quà Tết, phải nói là vô cùng hậu hĩnh, mọi người trong phòng reo hò mãi không ngớt miệng.
Đến trưa là được nghỉ rồi, Sở Thức Sâm bình thường vẫn luôn sống ngăn nắp gọn gàng nên không có gì để dọn dẹp. Cậu tắt hết máy móc rồi vào văn phòng tổng giám đốc xem có gì cần giúp đỡ không.
Hạng Minh Chương cũng dọn dẹp được kha khá rồi, anh dọn sạch ngăn kéo, hỏi:
– Bữa tiệc tối nay do ai phụ trách?
– Giám đốc Trương. – Sở Thức Sâm nói – Có chuyện gì sao?
Hạng Minh Chương nói:
– Anh không tham gia đâu, tối nay Hạng Việt cũ cũng tổ chức tiệc cuối năm, anh phải sang đó.
Tiệc cuối năm ở Hạng Việt cũ long trọng hơn nhiều, tất cả các thành viên của hội đồng quản trị đều sẽ có mặt. Hạng Minh Chương là phó chủ tịch nên không có lý do gì mà vắng mặt. Huống hồ tính cách của anh cũng chẳng phải kiểu "không tranh với đời", chỉ cần là dịp trọng đại thì anh nhất định sẽ tham dự.
Đến lúc đó sẽ ăn uống linh đình, Sở Thức Sâm dặn dò:
– Anh đừng uống nhiều quá, nhớ đem thuốc đau dạ dày theo.
Hạng Minh Chương mang theo một hộp rồi xách áo khoác và cặp táp lên, bảo:
– Bên đó còn nhiều chuyện chưa xử lý nên anh phải sang sớm, tiệc tối nay em thay anh phát biểu nhé.
Sở Thức Sâm nói:
– Yên tâm đi, em sẽ liệu mà làm.
Bỗng nhiên Hạng Minh Chương dừng lại, nói:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?