Chương 81:
Sở Thức Sâm cởi dép lê ra,
gập đầu gối lại nhích từ đầu sô pha sang tới bên cạnh Hạng Minh Chương. Đa số người xưa khom lưng vì năm đấu gạo, còn cậu như thế này là gì thì cũng không biết nữa.
Nhích tới xong thì cậu dừng lại, ngần ngừ mãi không ngồi lên. Hạng Minh Chương duỗi tay ra túm lấy cậu, sau đó móc lấy một chân cậu. Hai chân tách ra, cậu ngồi lên người Hạng Minh Chương, mặt đối mặt với anh.
Tư liệu đánh rơi một bên, Sở Thức Sâm chưa từng nghĩ hai người đàn ông trưởng thành lại có thể có tư thế khó tả này.
Sống lưng đã quen dựng thẳng nay hơi khom xuống, hai tay Sở Thức Sâm ghì trên bụng Hạng Minh Chương, ngăn không cho mình tiếp tục đổ người.
Hạng Minh Chương thong dong ngồi tựa vào lưng ghế sô pha, cố gồng cơ bụng với ý đồ xấu.
Sở Thức Sâm thấy lớp cơ dưới bàn tay mình bắt đầu thay đổi, cậu vừa nhấc tay ra thì ngay lập tức mất đi trụ chống. Cậu loạng choạng bổ nhào về phía trước, vẫn còn kịp hỏi thăm một câu:
– Em đè anh có đau không?
Hạng Minh Chương dang tay ra vớ lấy Sở Thức Sâm, ôm vào lòng:
– Không đau, ngứa thôi.
Sở Thức Sâm không nhúc nhích được cũng không đứng dậy được:
– Anh muốn thế nào?
– Em đoán xem. – Mười mấy ngày trời phải nề nếp phép tắc, Hạng Minh Chương hỏi – Chẳng lẽ chỉ có mình anh chịu đựng khổ sở thôi sao?
Sở Thức Sâm nào phải khúc gỗ, không thể nào nán lại đây chỉ vì một cái hồ sơ dự thầu được. Bây giờ tư thế ám muội, phủ nhận sẽ chỉ khiến mình trông õng ẹo hơn thôi, cậu trả lời:
– Không phải.
Hạng Minh Chương được nước lấn tới:
– Vậy em giở cái thói kiêu kỳ làm gì?
– Đó mà cũng tính là kiêu kỳ à? Em có phải thánh đâu. – Sở Thức Sâm bật cười phản bác – Anh lấy hồ sơ ra để dụ em, em còn chưa trách tội anh đấy.
Phòng làm việc nằm ở góc khuất trong căn hộ, nhiệt độ thấp hơn, trên sô pha có một tấm chăn dùng để đắp mỗi khi đọc sách, Hạng Minh Chương bung ra đắp cho Sở Thức Sâm:
– Ai dụ em, nãy nói tới đâu rồi?
Sở Thức Sâm tìm một góc độ thoải mái rồi tựa đầu vào vai Hạng Minh Chương:
– Tới khúc tại sao tài liệu thuyết trình phải tỉnh lược bớt nội dung.
Hạng Minh Chương nói:
– Nên gọi là "chắt lọc" thì đúng hơn.
Cánh tay nằm ấp trong chăn, Hạng Minh Chương ôm sau lưng Sở Thức Sâm, giải thích:
– Mỗi công ty sẽ có thời gian thuyết trình cố định, bên A sẽ không cho em nấn ná thêm một giây nào, cho nên em phải căn cứ theo tốc độ nói của mình để dự trù xem sẽ nói bao nhiêu chữ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?