Sở Thức Sâm đọc kỹ từng câu từng chữ vài lần, sau đó tra cứu một ít tư liệu.
Dự án này là phát triển ứng dụng tích hợp doanh nghiệp, bên A là một công ty dược phẩm lớn, mong muốn tích hợp nhiều hệ thống như quản lý tài nguyên khách hàng, bảo hiểm và thanh toán.
Đặc điểm của mô hình tích hợp là "sự phức tạp", so với mô hình đơn nhất càng phiền phức hơn, trên thị trường không có nhiều trường hợp tương tự, thực sự vô cùng thiếu nguồn tham khảo.
Ưu thế chính là khi dự án này hoàn thành thì tiềm năng mở rộng là rất lớn, trong tương lai triển khai thí điểm sẽ nâng cao tỷ lệ bao phủ, công ty sẽ có khả năng cạnh tranh mạnh mẽ.
Sở Thức Sâm suy tính trong lòng, ngành công nghiệp dược phẩm là lĩnh vực mà Diệc Tư đã luôn phát triển trong bao nhiêu năm, nền tảng kỹ thuật được đảm bảo.
Tuy nhiên, việc mất đi khách hàng cũ liên tục trong thời gian qua cho thấy hoạt động của công ty đang tồn tại những trục trặc nhất định.
Viết viết vẽ vẽ, Sở Thức Sâm chìm đắm vào đó hẳn một đêm.
Bình minh lên, điện thoại kêu lên "bíp bíp" khiến cho mạch suy nghĩ của cậu quay trở lại.
Hạng Minh Chương gửi đến một tin nhắn hỏi: Canh cậu mang đến là canh gì?
Mới 5 giờ 30 phút, Sở Thức Sâm không thể đi hỏi chị Tú được, cậu suy nghĩ một lúc, mới sáng sớm thôi, Hạng Minh Chương là vừa tỉnh dậy đã không đợi được mà hỏi rồi sao?
Sở Thức Sâm trả lời: Nếu anh thích uống, hôm nào đó tôi lại mang đến cho anh.
Hạng Minh Chương vừa đi xối nước xong, nước lạnh từ đuôi tóc chảy xuống, xem xong tin nhắn trả lời gương mặt anh tuấn nộ khí bừng bừng.
Ngọn lửa khô khốc nhất thời hạ xuống trong cơ thể cũng nhàn nhạt nhen nhóm trở lại.
Anh gọi điện thoại đặt phòng bên câu lạc bộ leo núi, quyết định đi để tiêu hao hết thể lực dồi dào hiện tại.
Sở Thức Sâm nhìn điện thoại một lúc lâu, cơn buồn ngủ đột nhiên kéo tới, dứt khoát đóng điện thoại đi ngủ.
Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Thức Sâm đến công ty sớm hơn 30 phút, báo cáo cuộc họp tuần trước đã làm ổn thoả cả rồi.
Cậu không vào được hệ thống nội bộ, chỉ đành in ra rồi đưa cho Bành Hân.
"Là cậu làm sao?" Bành Hân có hơi ngạc nhiên, Sở Thức Sâm vốn chỉ được tạm thời đi theo, vậy mà đã hoàn thành xong công việc dịch thuật.
Sở Thức Sâm nói: "Mặc dù nhận nhiệm vụ ngay lúc không lường trước được nhưng cũng phải hoàn thiện từ đầu tới đuôi mới tốt."
Bành Hân mở báo cáo ra, vốn dĩ chỉ định lướt qua một chút, kết quả càng xem càng để ý kỹ hơn, nội dung báo cáo "tường tận tinh luyện", "tường" ý chỉ thận trọng kỹ tính, "tinh" ý chỉ kỹ năng chuyên môn rất cao.
Hắn không nhịn được hỏi: "Trước đây từng làm qua báo cáo rồi sao?"
Sở Thức Sâm sợ đối phương hỏi sâu hơn nên không trả lời, chỉ gật nhẹ đầu một cái.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?