Sở Thức Sâm như chìm xuống biển sâu, mất hết toàn bộ tri giác, cơ thể tê liệt, hơi thở đứt đoạn, không nói được gì cũng không làm được gì, chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn Hạng Minh Chương.
Lúc nãy Hạng Minh Chương gọi cậu là gì?
Cậu tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ được nghe thấy cái tên này nữa, kiếp này sẽ không còn ai biết tới cái tên này nữa.
Thẩm Nhược Trăn.
Ba chữ đó được khóa chặt trong xương cốt cậu, hòa tan vào trong mạch máu của cậu, giấu kín tới nỗi đã bị đóng một lớp bụi dày. Một khi bươi móc nó ra, bụi sẽ giăng kín đôi mắt, xương máu sẽ bị khoét đi một lỗ hổng, đau đớn tột cùng.
Nhưng Hạng Minh Chương nhất quyết không tha cho cậu, lại gọi một lần nữa:
– Thẩm Nhược Trăn.
Sở Thức Sâm trở thành một cỗ máy gặp trục trặc, từng dấu vết trong đầu đan xen vào nhau rối như tơ vò.
Mình đã để lộ từ lúc nào, đã đi sai bước nào, mọi thứ cứ rối tung lên.
Mặt sàn cất giữ máy lạnh làm buốt hết hai chân, Sở Thức Sâm đứng không vững, khiếp sợ lùi chân về sau. Cậu là một tên trộm ngụy trang thành quân tử lại bị phanh phui thân phận, có phải đã đến lúc trốn chạy rồi hay không?
Nhưng cậu không trốn được, cơ man máy móc lấp lánh sáng vây bọc bốn phương tám hướng, cậu đã rơi vào bẫy rồi, rơi vào mê cung do Hạng Minh Chương xếp đặt nên.
Cậu phải làm sao để cho Hạng Minh Chương đáp án mà anh muốn? Cậu không thể thừa nhận, vì cậu không biết phải giải thích thế nào.
Sở Thức Sâm thốt lên một tiếng vùng vẫy từ lồng ngực:
– Không...
Hạng Minh Chương đã từng kinh ngạc, từng phát điên, từng đợi chờ, từng nhẫn nhịn, nhưng lúc này anh lại trấn tĩnh lạ thường, anh xác nhận lại:
– Không phải em sao?
Đến thế kỷ này, Sở Thức Sâm từng tưởng tượng ra cảnh được người khác gọi tên thật của mình, nhưng cậu cho rằng đó chỉ là vọng tưởng.
Chuyến tị nạn vào đêm xuân đó là một bí mật, không ai biết đích đến của cậu là ở đâu. Tên tuổi và những việc cậu đã làm đều đã bị tiêu hủy, không còn một dấu vết nào trong sử sách, không còn một câu một từ nào để lại cho hậu thế.
Nếu đến bản thân cậu cũng phủ nhận, vậy thì "Thẩm Nhược Trăn" còn lại gì?
Nửa đời trước bị phong ba bão táp cuốn trôi sẽ còn lại gì?!
Sở Thức Sâm không thể khẳng định, cũng không thể phủ nhận, hoàn toàn ngây dại trong căn phòng máy móc khổng lồ này.
Hạng Minh Chương nói:
– Trả lời tôi đi.
Sở Thức Sâm kiên trì chống trả:
– Tôi không biết anh đang nói gì.
– Thế thì tôi sẽ nói chi tiết hơn vậy. – Hạng Minh Chương thuộc như cháo chảy – Sinh năm 1918. Nguyên quán Ninh Ba, Chiết Giang. Mười sáu tuổi xuất ngoại du học, tốt nghiệp Học viện Kinh doanh đại học Pennsylvania. Sau khi về nước vào làm cho ngân hàng Phục Hoa, nhậm chức trợ lý và quản lý, chỉ vỏn vẹn hai năm đã có thể đảm nhận trọng trách của cha, trở thành Thống đốc ngân hàng Phục Hoa trong bốn năm cuối cùng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?