🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng

[EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng


Chương 7: 7

Hạng Minh Chương lái xe vô cùng nhanh, gần như vượt quá tốc độ.

Sắc mặt của Sở Thức Sâm không bình tĩnh được, hai tay vòng ra trước ngực như tư thế phòng thủ.

Mãi cho đến khi đến cổng lớn nhà Sở gia, xe dừng lại thật rồi mới buông hai tay xuống.

Cả đoạn đường im lặng quả thực là một sự dày vò, cậu cởi dây an toàn nói: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về."

Hạng Minh Chương trả lời: "Vào đi, mẹ của cậu đang rất lo lắng.

Cảm phiền nói với bà ấy Hạng Việt không phải nhà trẻ, tôi cũng không phải giáo viên mầm non, không có nghĩa vụ giúp bà ấy trông con."

Sở Thức Sâm từ giọng điệu âm dương quái khí của Hạng Minh Chương nghe ra được anh đang cực kỳ không vui, trả lời: "Tôi biết rồi, còn phải nói gì nữa không?"

Hạng Minh Chương bấm nút mở cửa ghế phụ, đợi Sở Thức Sâm xuống xe rồi nói: "Giữa chúng ta là quan hệ chủ tớ, tôi là sếp của cậu, là người có thể ra lệnh cho cậu làm việc, chứ không phải là tìm phiền phức cho tôi, mong rằng cậu nhớ kỹ điểm này."

Sở Thức Sâm vẫn giữ được phong độ, hoàn toàn tiếp nhận: "Được, tôi sẽ nhớ kỹ."

Nói vừa dứt câu, xe đã rộ lên ầm ầm, Hạng Minh Chương dùng chân đạp ga, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt.

Nhìn theo hướng khói xe để lại, Sở Thức Sâm chợt nhận mình để quên túi ở trên xe rồi...

Nghe thấy tiếng động cơ bên ngoài, bà Sở từ cổng lớn chạy ra.

Bà đã cả đêm không nghỉ ngơi đàng hoàng, ở trong nhà đi qua đi lại đến mức bàn chân như bốc hoả.

Nhìn thấy bóng người ở cổng la lên: "Sở Thức Sâm, con còn về được sao? Mẹ lo muốn chết rồi đây!"

Sở Thức Sâm xin lỗi bà cộng thêm đảm bảo, vỗ về bà Sở an tâm.

Khứu giác của bà Sở vô cùng nhạy cảm, ngừi thấy được trên người cậu có mùi rượu và mùi thơm lạ liền hỏi: "Tối qua con ngủ ở đâu?"

Sở Thức Sâm kể cho bà nghe chuyện mình gặp Tiền Hoa, chỉ nói một ít chuyện cũ, không nói là mình đã đi đâu, dựa theo phản ứng của Hạng Minh Chương đối với hộp đêm, cậu đoán rằng đây không phải việc gì vẻ vang lắm.

Nhưng đáng tiếc bà Sở vừa nghe cậu ở chung với Tiền Hoa, trong đầu đã thầm nhủ thôi xong rồi, uổng công bà đổi số điện thoại của Sở Thức Sâm, cho rằng sẽ nhờ đó mà cắt đứt liên lạc được với đám hồ bằng cẩu hữu của cậu, không nghĩ đến lại gặp mặt nhau rồi.

Bà Sở dịu dàng hỏi: "Mới đó mà con đã gặp nó rồi sao, quậy một đêm rồi có chịu nổi không?"

Sở Thức Sâm không nghĩ nhiều liền đáp: "Con hơi mệt."

Vào trong biệt thự, cậu giơ tay che miệng ngáp một hơi dài, sau đó đi lên lầu nghỉ ngơi.

Bà Sở thở dài một tiếng, bảo với chị Tú không cần làm nữa, sau đó liền kể khổ: "Không cần nấu bữa sáng nữa, làm món hầm đi, cái thằng nhóc hư hỏng này."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...