Hạng Minh Chương ở lại Hàng Châu thêm một ngày nữa, dù thế nào thì anh cũng phải cảm ơn nhà họ Diêu vì đã cho anh biết mọi chuyện. Vì thế anh thực hiện lời hứa, bàn với Diêu Cảnh Thành về những hạng mục hợp tác giữa hai bên, còn những thủ tục về sau thì Hạng Việt cũ sẽ cử người tới thực hiện tiếp.
Bắt đầu lên đường trở về, xe ô tô lao đi như tên bắn trên đường cao tốc. Anh vừa trải qua một cuộc xung đột kéo dài một ngày một đêm giữa lẽ trời và cảm xúc cá nhân. Anh đã nếm trải đủ loại cảm xúc, tự biên tự diễn một mình, rồi dần dần lấy lại bình tĩnh.
Anh vẫn chưa biết làm sao mà Thẩm Nhược Trăn tới được nơi này, rồi làm sao trở thành Sở Thức Sâm.
Trong đó có hiểu lầm hay là lỗ hổng gì có lẽ cả đời anh cũng sẽ không bao giờ biết được. Nhưng anh bằng lòng thỏa hiệp, bằng lòng hồ đồ một lần, bằng lòng trở thành một tên ngốc ngu muội vì người đó.
Hạng Minh Chương nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi thở chầm chậm phả ra che mờ lớp kính, anh dặn dò:
– Chuyện ở Hàng Châu đừng rêu rao linh tinh, đặc biệt là với thư ký Sở.
Tài xế luôn miệng đồng ý:
– Anh yên tâm, tôi hiểu rồi.
Hai tiếng rưỡi sau, xe ô tô xuống khỏi cao tốc. Hạng Minh Chương không về chung cư mà chạy thẳng đến Hạng Việt.
Đang là giờ làm việc, tầng một của tòa nhà văn phòng rất vắng vẻ. Hạng Minh Chương vào thang máy đi lên tầng chín, con số nhảy nhanh quá, ấy vậy mà anh lại thấy hơi căng thẳng.
Hạng Minh Chương tự giễu thầm, không ngờ anh cũng có ngày rơi vào tình cảnh "càng gần quê hương lòng càng phấp phỏng".
Đến bộ phận tiêu thụ, Hạng Minh Chương chỉnh lại cổ áo của mình rồi đi vào. Trong phòng đa phương tiện vọng ra âm thanh nói chuyện, nhóm dự án vừa họp xong, mười mấy người ùa nhau đi ra.
Người đi đầu reo lên:
– Anh Hạng về rồi!
Mọi người thi nhau chào hỏi, Sở Thức Sâm đi ở cuối hàng, nghe thế thì nghiêng đầu sang, nối ánh nhìn về phía Hạng Minh Chương.
Hạng Minh Chương đứng nguyên tại chỗ, tim anh đập bình bịch nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh. Anh hỏi:
– Vừa họp xong à?
Bành Hân đang chuẩn bị gọi điện thoại báo cáo, thấy anh về rồi nên báo trực tiếp:
– Anh Hạng, đã công bố ngày giao lưu vòng hai rồi, là ngày mốt.
Hạng Minh Chương nói:
– Chuẩn bị tới đâu rồi?
– Rất ổn thỏa. – Bành Hân là người lão luyện, nếu nắm chắc 100% thì chỉ dám nhận 60% thôi, nếu hắn đã nói như thế thì chứng tỏ là ý chí đang hừng hực – Kế hoạch của thư ký Sở rất toàn vẹn, giúp chúng tôi xây dựng nền tảng vững chắc, giờ xây nhà lầu là chuyện nhỏ.
Sở Thức Sâm khiêm tốn nói:
– Nền tảng là kỹ thuật của Hạng Việt, tôi chỉ góp gạch thêm ngói thôi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?