Ở bể bơi trên tầng cao nhất của chung cư Ba Mạn Gia, ánh sáng ban mai từ bốn phía chiếu vào, biến nước thành màu xanh lam nhạt.
Hạng Minh Chương đã bơi được hai nghìn mét, nửa đường cuối cùng, trên bờ có một thân ảnh quen thuộc đến gần.
Đã đến được điểm cuối, Hạng Minh Chương từ bể bơi đi lên, cơ bắp cả người đều nhỏ nước.
Sau cuộc gọi lần trước với Hứa Liêu, lại đợi thêm một ngày, cả đêm qua từ Ninh Ba vội vàng trở về, buổi sáng đã đến báo cáo trực tiếp, hắn đưa khăn tắm sang nói: "Hạng tiên sinh, có tiến triển mới.
"
Hạng Minh Chương nhận lấy khăn tắm choàng qua vai, đi tới khu vực nghỉ ngơi, trên bàn có một phần đồ ăn sáng, bên cạnh một tập tài liệu do Hứa Liêu mang tới.
Hạng Minh Chương mở tập tài liệu ra, trích xuất thông tin bên trong, nói: "Vất vả rồi, ăn chút gì đi.
"
Hứa Liêu cầm dao nĩa lên, vừa ăn vừa nói: "Giá của ngôi mộ đó là một trong những giá cao nhất ở Ninh Ba, cho thấy điều kiện kinh tế của gia đình họ Diêu không tệ, tôi đã dựa theo lối suy nghĩ này mà kiểm tra, sau đó khoanh vùng lại mục tiêu.
"
Hạng Minh Chương lật xem kỹ lưỡng, tổ tiên của dòng họ Diêu này nguyên quán ở Ninh Ba, giàu có ba đời, có vẻ tổ tiên của họ cũng có chút lai lịch.
Sau khi thực hiện chính sách cải cách và mở cửa, nhà họ Diêu đã đi theo xu thế thời đại, thành lập công ty thương mại, công việc làm ăn phát đạt, sau đó gia đình chuyển đến Hàng Châu.
Người sáng lập công ty nhà họ Diêu, Diêu Trinh, là một người phụ nữ hơn bảy mươi tuổi.
Trong những năm qua Diêu Trinh là người đã liên tục bỏ tiền vào việc di dời và bảo trì bia mộ của Thẩm Tác Nhuận.
Mỗi năm vào dịp thanh minh, bà sẽ tự mình đi một chuyến trở lại Ninh Ba để cúng bái.
Hạng Minh Chương hỏi: "Nhà họ Diêu và nhà họ Thẩm là họ hàng sao?"
Hứa Liêu nói: "Chưa tìm ra được quan hệ, khả năng là họ hàng không cao, có lẽ là bạn thâm giao.
"
Thời chiến tranh loạn lạc, bao nhiêu người còn không lo được cho người thân ruột thịt, có thể kiên trì kéo dài hàng chục năm lo chuyện hậu sự cho người ngoài, tình hữu nghị giữa hai bên nhất định là rất sâu sắc.
Hạng Minh Chương lật sang một trang, là tư liệu về một ngôi chùa, anh cảm thấy có chút kỳ quái: "Đây là cái gì?"
Hứa Liêu cũng không chắc có dùng được vào gì không liền nói: "Thứ cũng tìm thấy theo đó, đây là một ngôi chùa địa phương ở Ninh Ba, ban đầu không ai biết đến, Diêu nữ sĩ đã quyên góp một khoản tiền lớn để giúp tu sửa lại, thanh minh hằng năm ngoại trừ cúng bái Thẩm Tác Nhuận ra thì còn đến chùa dâng hương.
"
Hạng Minh Chương nói: "Diêu nữ sĩ tin Phật sao?"
Thời gian eo hẹp nên Hứa Liêu chỉ vội vàng nghe ngóng được vài câu tại ngôi chùa liền nói: "Bà ấy thờ cúng bài vị cho một vị sư chùa đã khuất, chủ yếu là để cúng bái người đó.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?