🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng

[EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng


Chương 60: 60

Sở Thức Sâm dần dần bắt đầu thở dốc, môi và răng đều bị liếm mở, Hạng Minh Chương hung hăng xâm nhập khoang miệng cậu, đầu lưỡi liếm nhẹ, giống như bút lông gãi qua, kèm theo âm thanh vô cùng hạ lưu.

Ỷ vào đây là Hạng gia, ở lãnh địa của mình, Hạng Minh Chương không chút kiêng kỵ, hương khói đã sớm tan hết, anh hôn Sở Thức Sâm rất lâu nhưng mãi không chịu rời đi.

Sở Thức Sâm chịu đựng nhắm mắt lại, cậu không nhìn thấy cửa thử phòng, không dám tưởng tượng nếu có người đi qua hành lang đụng phải cảnh tượng này sẽ có phản ứng như thế nào.

Trong đám cưới của người khác, khách và chủ nhà trốn trong thư phòng hôn nhau.

Đây có tính là yêu đương vụng trộm hay không?

Từ này xẹt qua tâm trí cậu, Sở Thức Sâm không khỏi run lên.

"Shhh..." Hạng Minh Chương cuối cùng cũng dừng lại, hơi thở hỗn loạn, hổn hển nói, "Tại sao lần nào cũng cắn vào đầu lưỡi của tôi thế?"

Đôi môi mỏng của Sở Thức Sâm đỏ lên, tầm mắt lại liếc về phía cửa: "Anh đứng dậy đi.

"

Hạng Minh Chương nói: "Chân tôi cũng tê rồi, không đứng dậy được.

"

Sở Thức Sâm đương nhiên không tin: "Anh đang ăn vạ à?"

Hạng Minh Chương lại cúi đầu hôn lần nữa, cho rằng Sở Thức Sâm sẽ đẩy anh ra nên ôn nhu hơn một chút, tránh cho cánh tay của Sở thiếu gia cũng bị mỏi, tuy nhiên lại quét qua khóe miệng cùng chóp môi, Sở Thức Sâm từ đầu đến cuối không hề phản kháng.

Hạng Minh Chương vừa đạt được ý đồ vừa đắc ý liền nói: "Không muốn tại sao không đẩy ra, em đang lạt mềm buộc chặt đấy à?"

Giữa ngón tay Sở Thức Sâm là điếu xì gà vẫn đang cháy: "Tôi sợ anh bị phỏng.

"

Điếu thuốc bắn ra vài tia lửa nhỏ, nhưng trong mắt Hạng Minh Chương lại dấy lên một hồi sóng gió, anh cướp lấy điếu xì gà, ném vào gạt tàn trên bàn trà, tay còn lại niết nút thắt cà vạt của Sở Thức Sâm.

Lồng ngực phập phồng, Sở Thức Sâm hô hấp không đều đặn, Hạng Minh Chương một tay tháo cà vạt của cậu, vẫn còn vờ vĩnh nhã nhặn: "Chặt quá rồi, nới lỏng ra một chút.

"

Sở Thức Sâm chưa kịp đồng ý, Hạng Minh Chương đã kéo cà vạt của cậu ra, sau đó là mở cúc áo sơ mi, một cái, hai cái, ba cái, cậu ấn vào mu bàn tay của Hạng Minh Chương: "Hạng tiên sinh, đừng có quá phận.

"

Hạng Minh Chương vùng ra, càng quá phận hơn mà đẩy áo sơ mi của Sở Thức Sâm sang hai bên, để lộ ra một phần da thịt trắng như sứ, Hạng Minh Chương thu tay lại, hôn từ thái dương của Sở Thức Sâm một đường đi xuống.

Sở Thức Sâm đẩy vai Hạng Minh Chương, cậu đã tự đánh giá bản thân mình quá cao, không mảy may nhúc nhích mà tê liệt trên ghế không còn khí lực.

Hạng Minh Chương vùi đầu trong lồng ngực cậu, giọng nói trở nên bức bách: "Ôm em lên lầu được không?"

(tr mẹ ơi cứu cảnh này hỏ ni quá)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...