Lòng bàn tay Sở Thức Sâm ướt đẫm mồ hôi, trơn quá nên không thể nắm được bệ đá cẩm thạch, cậu hỗn loạn tìm kiếm xung quanh, đụng phải khuy măng sét bằng bảo thạch mà Hạng Minh Chương cởi ra.
Cúc áo hình thoi, Sở Thức Sâm nắm lấy trong tay, cạnh nhọn của khuy măng sét đâm vào lòng bàn tay, đau, cậu mượn cơn đau này để bảo trì lý trí, nói: "Tôi vẫn chưa chuẩn bị tốt.
"
Nụ cười của Hạng Minh Chương dần dần phai nhạt: "Chưa chuẩn bị tốt ở đâu?"
Sở Thức Sâm nói: "Tôi không nghĩ nhiều tới vậy, tôi muốn hoàn thành xong việc cần làm trước..."
Hạng Minh Chương nhìn thấu cậu: "Em đang lo lắng cái gì?"
Sở Thức Sâm phủ nhận: "Không có.
"
Hai chữ này quá yếu ớt, không đủ để trấn an lương tâm cắn rứt của cậu, cũng không chống đỡ nổi ánh nhìn xăm soi của Hạng Minh Chương, cậu mạo hiểm việc nói càng nhiều sai càng nhiều mà giải thích: "Cuộc sống của tôi đã thay đổi quá nhiều, tôi vẫn đang thích nghi, vẫn còn nhiều việc khác vẫn chưa xem xét đến.
"
Hạng Minh Chương nói: "Vậy à.
"
Sở Thức Sâm không cần phải trả lời nữa, Hạng Minh Chương từ giữa hai đầu gối lùi ra, hơi cúi đầu nhưng lưng vẫn thẳng tắp, chỉ với một bước này thôi mà khoảng cách giữa hai người dường như trong phút chốc bị đẩy ra xa.
Sở Thức Sâm buông tay, giẫm chân lên mặt đất, lúng túng xỏ dép lê.
Cậu ra khỏi phòng tắm, cánh cửa nặng nề đóng lại sau lưng, ầm lên một tiếng, những gì còn lại là tiếng "thình thịch" đang quấy phá trong lồng ngực cậu.
Không lâu sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước, Hạng Minh Chương cởi quần áo bước vào trong phòng tắm, vòi hoa sen mở đến mức lớn nhất, nước có hơi lạnh, anh ngẩng đầu lên để nước xối đi tâm tư lạnh lẽo.
Sau hai ngày tất bật trong bệnh viện, râu trên cằm của Hạng Minh Chương đã mọc lún phún, sau khi tắm xong, anh bôi bọt cạo râu lên rồi cạo đi bằng dao cạo dùng một lần của khách sạn.
Lúc đến đây chỉ mang theo một chai thuốc cạo râu nhỏ, mới mua nên chưa dùng qua, Hạng Minh Chương mở ra rồi vỗ nhẹ một chút, là mùi trầm hương có thêm chút bạc hà.
Trên bồn rửa mặt lộn xộn, lọ tinh dầu bị đổ, hai cây mây cắm bên trong lăn ra ngoài, khuy măng sét chỉ còn lại một chiếc, chiếc còn lại đã rơi xuống cống.
Hạng Minh Chương khẽ cười, làm sao có thể căng thẳng thành ra cái dạng này chứ, bờ sông bên ngoài không biết nông sâu bao nhiêu còn dám nhảy xuống, thế nhưng lại không dám đối mặt với anh?
Hay là Sở Thức Sâm đang sợ cái gì?
Kỳ thực Hạng Minh Chương đã chừa ra một khoảng trống, đoạn đối thoại vừa nãy, so với trần thuật thì càng giống trưng cầu ý kiến hơn.
Anh căn bản không giải thích đủ loại tâm tư, một câu "rõ ràng" chính là hỏi xem Sở Thức Sâm có biết hay không.
Anh cũng không mổ xẻ tâm ý của mình, không nói "Tôi thích" liền mong muốn có được câu trả lời của Sở Thức Sâm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?