Đôi môi mỏng của Sở Thức Sâm khép lại, thở nhẹ ra một hơi trắng nhạt nhưng không nói được lời nào, từ lúc ngẩng đầu nhìn thấy Hạng Minh Chương, trăm mối suy nghĩ quy về bằng 0, cậu cứ thế trống rỗng và rời rạc.
Bọn họ ôm nhau trên đường phố náo nhiệt ở nơi đất khách quê người, cử chỉ thân mật không ra thể thống gì cả, nhưng Sở Thức Sâm đẩy không được, cũng không thể trốn thoát, cậu đang phát sốt, cậu một ngày một đêm chưa ăn gì cả, cậu đã sức cùng lực kiệt.
Sở Thức Sâm tự tìm cho mình rất nhiều lý do, ngông cuồng mà hợp lý hoá cái ôm này, mưu đồ yên tâm thoải mái mà rơi vào vòng tay của Hạng Minh Chương.
"Làm sao lại để thành ra cái dạng này chứ.
" Hạng Minh Chương chạm vào trán Sở Thức Sâm, dỗ dành xong lại không nhịn được mà giáo huấn, "Em làm việc như thế này đấy à?"
Sở Thức Sâm nói: "Làm không đủ đẹp, để cho anh chê cười rồi.
"
Cậu từ trước đến nay phong độ ngời ngời, nhưng đáng tiếc phối hợp với dáng vẻ yếu ớt này lại trở nên ngoan ngoãn, Hạng Minh Chương nói: "Em cho rằng tôi đến tận nơi để nghe chuyện cười của em sao?"
Sở Thức Sâm cảm động nói: "Bất luận thế nào, cảm ơn anh.
"
Gió lạnh âm u, Hạng Minh Chương nửa ôm nửa dìu Sở Thức Sâm vào trong xe, ở khoảng cách cực gần hai má hai người cọ vào nhau, anh quay đầu, đem hơi thở phả vào trong tai Sở Thức Sâm: "Nói miệng thôi không tính, khi khác rồi cảm ơn tôi.
"
Nhịp tim của Sở Thức Sâm tăng nhanh không rõ lý do, cậu ngã vào buồng xe, chóng mặt nhìn về phía kính chắn gió.
Một chiếc xe SUV dừng lại phía trước rồi tắt máy, Châu Khác Sâm bước ra khỏi ghế lái, sau khi gặp xong khách hàng, ông đi mua một chiếc áo lông vũ và giày đi tuyết cho Sở Thức Sâm.
Trên tay cầm một đống đồ xoay người lại, Châu Khác Sâm nhìn thấy Sở Thức Sâm đang ngồi bên trong xe taxi với một người đàn ông cao lớn xa lạ đang đứng bên cạnh cửa xe, ông bước nhanh tới: "Cậu..."
Hạng Minh Chương đoán được là ai, chủ động nói: "Chắc hẳn là Châu tiên sinh, tôi là Hạng Minh Chương.
"
Châu Khác Sâm kinh ngạc nói: "Cậu chính là Hạng Minh Chương?"
"Hàng giả bao đổi trả.
" Hạng Minh Chương nói, "Chuyến đi này không xem như là công vụ, không mang theo danh thiếp, nhưng có mang theo căn cước công dân.
"
Châu Khác Sâm xua tay: "Hạng tiên sinh cứ nói đùa, sao cậu lại đến Cáp Nhĩ Tân thế này?"
Hạng Minh Chương vừa chân thành vừa khôn khéo: "Nếu như hai ngày trước đến đây thì là vì Châu tiên sinh.
Hôm nay đến đây là vì thư ký Sở.
"
Châu Khác Sâm cúi người nhìn Sở Thức Sâm, lo lắng nói: "Mặt đỏ thế này, chắc hẳn là phát sốt rồi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?