🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng

[EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng


Chương 52: 52

Sở Thức Sâm không ngờ rằng cơ thể mình lại run rẩy dữ dội, khi gió bên sông thổi qua, da đầu, cổ, mu bàn tay và phần da thịt lộ ra ngoài của cậu từng tấc từng tấc co thắt lại, như thể bị người ta véo hay niết.

Tóc mai hai bên thái dương đông cứng lại, trở nên cứng rắn sắc nhọn, đâm vào hai tai đỏ như máu, Sở Thức Sâm từ đầu đến chân đều thê thảm, giày da ướt sũng nước, đi trên mặt đất vừa ướt sũng vừa trơn trượt.

Châu Khác Sâm gấp rút đến mức mồ hôi nhễ nhại, ngồi xổm xuống nói: "Lên đi!"

Sở Thức Sâm hỏi: "Chú Sâm, chú làm gì thế?"

Châu Khác Sâm thúc giục: "Cậu thế này thì đi kiểu gì?! Lên đi, tôi cõng cậu!"

Sở Thức Sâm hơi cảm động, cậu cúi người đỡ Châu Khác Sâm dậy, nhưng không buông tay ra mà nắm lấy cánh tay Châu Khác Sâm mượn lực rồi nói: "Chú Sâm, con đã lớn thế này rồi.

"

Châu Khác Sâm là người Đông Bắc chính gốc, ông biết mùa này nước sông lạnh đến mức nào, nhưng ông không biết Sở Thức Sâm từ lúc nào đã trở nên kiên cường như vậy, đành bất lực nói: "Thằng nhóc cậu đúng là..."

Mỗi lần cất bước, Sở Thức Sâm đều cảm thấy lòng bàn chân như đang giẫm lên lưỡi dao, trên bờ có rất nhiều sỏi đá, cậu nghiến răng nói: "Đường này có hơi khó đi.

"

Châu Khác Sâm hỏi: "Có thể kiên trì nổi không?"

"Có thể.

" Sở Thức Sâm nói nước đôi, "Đường càng khó đi, con vẫn sẽ kiên trì bước đi.

"

Châu Khác Sâm vỗ mu bàn tay cậu, cùng đỡ nhau đi tới bãi đỗ xe.

Sở Thức Sâm chui vào sau xe, ngay lúc ngồi xuống, quần áo bị ép xuống làm cho nước chảy tí tách, cậu khó xử nói: "Chú Sâm, con làm ướt xe rồi.

"

Châu Khác Sâm tức giận nói: "Cậu còn sức mà quan tâm xe nữa à!"

Trên mặt áo khoác lông cừu đã ngưng tụ một tầng băng, Sở Thức Sâm khẽ co rúm vai dựa vào cửa, có lẽ là do gò má cậu quá lạnh, áp vào mặt kính thế nhưng lại cảm thấy ấm áp.

Châu Khác Sâm nhanh chóng khởi động xe, bật máy sưởi lên mức tối đa, thỉnh thoảng nhìn tình trạng của Sở Thức Sâm qua kính chiếu hậu.

Đêm qua đóng cọc cả đêm dưới lầu không chợp mắt, e rằng cũng sớm bị đông cứng rồi, vừa rồi còn nhảy xuống sông, quả thực là ngại mình sống lâu quá, Châu Khác Sâm nói: "Đừng ngủ, cậu thế này rồi không được ngủ.

"

Sở Thức Sâm khẽ mở mắt: "Vâng.

"

Châu Khác Sâm hỏi: "Cậu ở đâu? Hay là đến chỗ tôi?"

Sở Thức Sâm sao có thể không biết xấu hổ mà đến nhà người khác trong bộ dạng này, hơn nữa Châu Khác Sâm còn có cha mẹ ở đó, lại doạ người già như thế, cậu trả lời: "Con về khách sạn, hành lý đều ở trong phòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...