🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng

[EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng


Chương 47: 47

Sở Thức Sâm cảm thấy mình nhất định bị váng đầu rồi, không có nửa đêm say rượu, không có tường cửa che chắn, giữa thanh thiên bạch nhật cậu và Hạng Minh Chương lại ở công ty ôm ôm ấp ấp.

Con mèo hoang thậm chí còn không nhìn nổi, nhảy trở lại bãi cỏ rồi biến mất.

Bàn tay đặt trên lưng Hạng Minh Chương của Sở Thức Sâm dường như nóng đủ rồi, mười ngón tay khẽ cuộn lại, hướng tới thắt lưng đẩy Hạng Minh Chương ra ngoài.

Thế nhưng Hạng Minh Chương lại dùng lực của cánh tay hay leo núi siết chặt lấy cậu nói: "Đây là bồi thường.

"

Dùng ôm ấp làm bồi thường lại ái muội biết bao, Sở Thức Sâm không nhịn được nói: "Dựa vào cái gì bắt tôi bồi thường?"

Hạng Minh Chương phản quân: "Vậy tôi bồi thường cho em, em muốn cái gì?"

Sở Thức Sâm nói bơ vơ: "Muốn anh trước tiên buông ra, bị người khác nhìn thấy tôi chỉ có nước từ chức thôi.

"

Hạng Minh Chương thức thời buông lỏng tay, Sở Thức Sâm từ trước mặt anh lùi lại một bước lớn, thở hổn hển, chiếc cằm đặt trên vai người kia của cậu đã đỏ lên một mảng.

Sau đêm đó ở văn phòng đây là lần đầu tiên hai người tiếp xúc gần gũi như vậy, sự kiềm chế ẩn giấu nhất thời bị phá vỡ, sợ vượt quá giới hạn, thế nhưng bây giờ lại càng vượt quá giới hạn hơn nữa.

Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, Hạng Minh Chương chỉnh lại chiếc cà vạt xộc xệch, hỏi: "Còn muốn trốn tôi sao?"

Sở Thức Sâm trả lời: "Nếu như tôi trốn anh thì sẽ không đến làm việc.

"

Hạng Minh Chương nói: "Đến rồi thì sao, không phải vẫn xem tôi như không khí à.

"

Sở Thức Sâm cúi xuống thu dọn hộp cơm đã trống rỗng trên băng ghế, phản bác nói: "Anh không phải cũng làm lơ tôi sao? Buổi sáng lúc đến cũng trực tiếp đi họp, buổi chiều định ở lại trung tâm R&D, sao, không dám quay lại văn phòng à?"

"Có chút.

" Hạng Minh Chương nói, "Sợ Sở công tử em ghi thù, lúc tìm tôi ký tên giấu một con dao trong văn kiện.

"

Sở Thức Sâm trong ý cười ẩn chứa khiêu khích, hai mắt nhướn lên, trông vô cùng sinh động: "Sao phải phiền phức như vậy, nếu tôi là Kinh Kha (*), lúc pha cà phê bỏ cho anh chút thuốc độc là được rồi.

"

(*) Kinh Kha: là môn khách của Thái tử Đan nước Yên và là người rất nổi tiếng vì đã ám sát bất thành Tần Thủy Hoàng

Hạng Minh Chương nghe vậy: "Em không bằng bỏ vào trong Vodka đi, xác suất tôi uống nó sẽ cao hơn đấy.

"

Sở Thức Sâm lĩnh hội được rồi, ai là người dễ xấu hổ hơn thì chắc chắn sẽ thua, cậu bóp bẹp hộp cơm: "Được, đợi đến khi anh ngất đi, tôi đem anh đặt ở trên bàn làm việc, cho anh cảm nhận thử.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...