Hạng Minh Chương "soạt" một cái đứng dậy, không biết nên nói gì, từng câu vừa rồi anh nói đều vô cùng rõ ràng.
Sở Thức Sâm nhìn anh vài giây, sau đó giơ tay ném hồ sơ qua lưng ghế sofa, nói: "Anh làm rơi đồ.
"
Sở Thức Sâm nói xong liền xoay người bỏ đi.
Hạng Minh Chương đuổi theo ra khỏi Vân Diếu, bầu trời mây mù dày đặc, xe taxi đậu ở ven đường, Sở Thức Sâm lên xe không thèm quay đầu nhìn lại.
Hạng Minh Chương rảo bước vòng qua bên còn lại, mở cửa ra ngồi vào.
Tài xế hơi bối rối, ánh mắt đảo qua giữa hai người, sau đó thức thời mà chọn cách im lặng.
Sở Thức Sâm ngồi thẳng lưng, ánh sáng mờ ảo bên trong xe che khuất khuôn mặt cậu, vạch ra một đường xám nhạt trên xương mày và sống mũi trông vô cùng sắc nét.
Cậu cho rằng festival âm nhạc đã kết thúc, chuyện của Tinh Vũ cũng theo đó mà kết thúc, không ngờ Hạng Minh Chương không chỉ cảnh cáo bằng lời không cho cậu liên lạc với Tinh Vũ, mà còn ở sau lưng đem người "tống cổ" đi hết.
Những đối tượng dây dưa không rõ với "Sở Thức Sâm" trước đây, cậu từ trước đến nay chưa bao giờ có hứng thú tìm hiểu, cũng sẽ không đào sâu, Hạng Minh Chương thế nhưng lại nhìn xa trông rộng, đề phòng cậu cùng ai ôn lại chuyện xưa.
Sở Thức Sâm cảm thấy hoang đường, lạnh lùng hỏi: "Hạng tiên sinh, anh làm mọi việc phức tạp lên như vậy là có ý gì?"
Dù sao cũng đã bị phá vỡ rồi, thay vì đường đường chính chính mượn cớ che đậy, chi bằng thẳng thắn một chút, Hạng Minh Chương nói: "Ý tứ chính là để tâm đến cậu.
"
Sở Thức Sâm nói: "Vậy thì tôi không đáng để anh để tâm đâu, tôi cũng không tiếp nhận được loại để tâm như thế này.
"
"Loại nào?" Hạng Minh Chương không vui nói, "Cậu mất trí nhớ rồi cái gì cũng không nhớ, tôi để cho đám người loạn thất bát tao trước kia tránh xa cậu một chút, có vấn đề gì à?"
Sở Thức Sâm trả lời: "Nếu tôi đã không nhớ anh cần gì phải làm như vậy? Là lo lắng tôi bị người ta lừa, hay từ tận đáy lòng anh cảm thấy tôi tuỳ tiện khó thay đổi, không tín nhiệm tôi?"
Hạng Minh Chương hỏi: "Cậu bây giờ là đang vì một đám người không đáng để ý đến mà tức giận với tôi?"
"Chẳng lẽ tôi nên cảm ơn anh sao?" Sở Thức Sâm nói, "Cảm ơn anh đã để tâm đến những người không đáng để ý, sau đó thì sao, bước tiếp theo chính là điều tra tôi.
"
Hạng Minh Chương giải thích: "Tôi cũng muốn trực tiếp hỏi cậu, nhưng cậu cái gì cũng không nhớ, vì vậy tôi chỉ có thể tìm người giúp đỡ.
"
Sở Thức Sâm không nhịn được cao giọng nói: "Vậy anh rốt cuộc tại sao lại phải biết?"
Hạng Minh Chương trả lời: "Tôi muốn hiểu thêm về cậu.
"
Một tia hoảng loạn lóe lên trong mắt Sở Thức Sâm, đồng hồ quả quýt, kinh nghiệm, học thức, mọi thứ mà Hạng Minh Chương có ý đồ tìm hiểu đều trái ngược với "Sở Thức Sâm" trong quá khứ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?