Sở Thức Sâm chính là được Hạng Minh Chương kéo đi.
Lên xe, Sở Thức Sâm quyến luyến nhìn về phía quảng trường Thiên An Môn, ra sân bay lên máy bay, lúc máy bay cất cánh, cậu vẫn tha thiết nhìn ra ngoài cửa sổ.
Biển mây cuồn cuộn ngập trời, giống như thủy triều trong lòng cậu không thể bình phục lại, những gì chứng kiến tại Thiên An Môn đối với cậu mà nói cả đời này không thể nào quên được.
Hạng Minh Chương không ngờ được Sở Thức Sâm lại phản ứng mạnh như vậy, hỏi: "Vẫn còn xúc động sao?"
Sở Thức Sâm cảm thấy bất kỳ sự che đậy nào đều bị xem như thiếu tôn trọng, trả lời: "Ừm, vô cùng xúc động.
"
Tâm trí của Hạng Minh Chương lóe lên khung cảnh bình minh trên Thiên An Môn, mặt trời mọc từ hướng Đông, Sở Thức Sâm rơi lệ trong ánh sáng rực rỡ và gió mùa thu.
Dáng vẻ đó, biểu cảm đó, đan xen giữa chân thành tha thiết và bi thương ảm đạm, không giống như sự trống rỗng sau khi mất trí nhớ, mà giống như ngàn sợi tơ trong thể xác phàm trần trên quảng trường kia lặng lẽ tan vỡ.
Cũng không giống như muôn nghìn du khách đang ngắm cảnh, mà giống như một người trở về sau chuyến lữ hành dài đằng đẵng.
Hạng Minh Chương đột nhiên nhớ tới lời nói mê man đó ... Không phải Sở Thức Sâm.
Nghĩ lại lại cảm thấy hoang đường, anh ra lệnh cho não bộ "kết thúc chương trình", lấy tập thơ đang đọc dở lật ra.
Sở Thức Sâm đối mặt với những tầng mây lúc ẩn lúc hiện hồi lâu, cổ đã sớm đau nhức, đột nhiên nhớ tới mình còn chưa cảm ơn Hạng Minh Chương, quay đầu lại nhìn, Hạng Minh Chương đã gục đầu nhắm mắt thiếp đi, trên bàn xếp đặt một tập thơ, một bàn tay đè lên một trang trên đó.
Chuyến bay quá sớm, khoang máy bay đều là những giấc ngủ lúc nông lúc sâu, Sở Thức Sâm nhẹ nắm lấy cổ tay Hạng Minh Chương, sau đó nhấc lên để lấy tập thơ trên bàn.
Đột nhiên, Hạng Minh Chương đảo tay bắt lấy cậu, trong giấc ngủ vẫn duy trì cảnh giác.
Sở Thức Sâm đang ở trong tình thế khó xử, ở bên kia lối đi, giám đốc Mạnh động đậy một chút rồi nhìn về phía bên này, Sở Thức Sâm theo phản xạ "soạt" một cái rút tay lại.
Cánh tay Hạng Minh Chương buông xuống, đã tỉnh rồi, lim dim hỏi: "Sao vậy?"
Sở Thức Sâm cầm lấy sách nói: "Không có gì... cho tôi mượn đọc chút.
"
Còn hơn một tiếng nữa mới kết thúc hành trình, Sở Thức Sâm yên lặng đọc sách, lơ lửng trên bầu trời ở độ cao 10.
000 feet, những câu thơ trữ tình đi kèm như mang thêm một tầng ý nghĩa khác.
Lúc chuẩn bị đọc xong, cậu từ trong túi áo khoác lấy ra một vài tờ ghi chú, mỗi khi ra ngoài sẽ thuận tiện cầm theo, so với ghi chú trong điện thoại cậu lại càng thích tự viết ghi chú hơn.
Tiếp viên nhắc nhở máy bay chuẩn bị hạ cánh.
Hạng Minh Chương đã kịp chợp mắt lấy lại tinh thần hỏi: "Đọc xong chưa?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?