Hạng Minh Chương sửng sốt, không phải Sở Thức Sâm?
Câu nói không đầu không đuôi này có nghĩa là gì?
Anh nghiền ngẫm câu nói này, cảm thấy kỳ quái, nghe ra không giống như phủ nhận chính mình, mà từ góc độ của một người khác tiến hành phủ nhận.
Hạng Minh Chương hơi nghiêng người lại gần gọi: "Sở Thức Sâm?"
Gương mặt trên gối an ổn, lồng ngực phập phồng, hơi thở kéo dài phả ra mùi rượu nhàn nhạt, Sở Thức Sâm đã ngủ sâu rồi.
Hạng Minh Chương không nhận được câu trả lời, chỉ là một câu nói mớ vô ý thức mà thôi, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy, anh vén chăn cho Sở Thức Sâm rồi để thuốc nhỏ mắt trên tủ đầu giường.
Quay trở lại căn phòng Executive Suite đối diện, Hạng Minh Chương mở một cuộc họp video với bộ phận tiêu thụ, xử lý từ xa một số công vụ, sau cuộc họp anh gọi video cho Hứa Liêu.
Cả ngày hôm nay ở nhà không có ai gọi đến, chắc hẳn đều đang nổi cáu với con sói mắt trắng này (*), đợi điện thoại kết nối, anh nói: "Ông già nhập viện rồi, anh tra thử xem rốt cuộc tình huống như thế nào.
"
(*) sói mắt trắng hay bạch nhãn lang: chỉ người vô ơn
Hứa Liêu lúc nào cũng kiệm lời nói: "Biết rồi.
"
Trước khi cúp máy, Hạng Minh Chương đột nhiên nói: "Còn nữa, lại giúp tôi làm một việc.
"
Mùa thu ở Bắc Kinh không tránh khỏi một trận gió to, Sở Thức Sâm nửa đêm bị tiếng gió đánh thức, trong phòng một mảng tối om khiến cậu nhất thời không nhìn rõ mình đang ở đâu.
Giấc ngủ này đã mơ vài giấc mơ, tất cả đều là chuyện trong quá khứ, như thể sợ rằng cậu sẽ quên hết.
Sở Thức Sâm không ngủ được nữa, lại lười động đậy, cứ như vậy nằm trên giường cho đến khi sắc trời càng sáng.
Cậu bò dậy, áo sơ mi và quần tây trên người qua một đêm đã nhăn nhúm hết cả, sau khi tắm xong đổi một bộ mới.
Hôm nay cuộc họp vẫn tiếp tục, bọn họ hẹn nhau đi ăn sáng tại quán cà phê ở tầng 1 của khách sạn.
Sở Thức Sâm là người đến sau cùng, cầm một tờ báo, kéo ghế ra ngồi bên cạnh Hạng Minh Chương, Mạnh Đào nói: "Thư ký Sở, tôi không gọi đồ ăn cho cậu, Hạng tiên sinh nói cậu thích uống cà phê nóng, sợ nguội mất.
"
"Không sao, tôi tự gọi.
" Sở Thức Sâm mở ra trang kinh tế, ánh mắt quét dọc từ tiêu đề rồi từ trái qua phải, một đường quét đến chỗ ngồi bên cạnh.
Hạng Minh Chương mặc một bộ tây trang màu đen và cà vạt bằng vải tweed tối màu, trông không quá buồn tẻ, nói: "Nghỉ ngơi đủ chưa?"
Sở Thức Sâm trả lời: "Ừm.
"
Hạng Minh Chương nói: "Đừng để bản thân mệt mỏi quá.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?