Sở Thức Sâm nén lại sự ngạc nhiên trong lòng, đi gọi trợ lý của Hạng Côn để trả lời điện thoại, chưa kịp nói xong thì điện thoại đã vang lên giọng nói của Hạng Như Tự, có vẻ như tiểu bối nhà họ Hạng đều đã vội vàng chạy đến bệnh viện.
Hạng Như Tự kiềm chế giọng nói: "Thư ký Sở, xung quanh tôi không có ai, cậu có thể nói thật cho tôi biết anh của tôi (*) đang ở đâu được không?"
(*) mình nghe nói bên TQ sẽ xưng hô theo tuổi chứ không theo vai vế như ở VN, ví dụ như Hạng Như Cương và Hạng Như Tự là con của bác trai của Hạng Minh Chương thì lẽ ra như ở VN sếp Hạng phải gọi hai người này là anh nhưng trong truyện sếp Hạng chỉ gọi Hạng Như Cương là anh do tuổi tác xấp xỉ hơn chút thôi còn Hạng Như Tự nhỏ hơn sếp Hạng nên vẫn gọi sếp Hạng là anh nhé
Sở Thức Sâm nói: "Hạng tiên sinh đã lên máy bay rồi."
"Cậu lừa tôi." Hạng Như Tự nói, "Tôi biết cậu cũng đi Bắc Kinh, vậy tại sao cậu không cùng lên máy bay với anh ấy?"
Sở Thức Sâm do dự: "Kỹ sư Hạng, anh chắc hẳn biết rõ tầm quan trọng của dự án này đối với công ty, chúng ta không thể chậm trễ được."
Hạng Như Tự tức giận nói: "Hiện tại chính là ông nội đang bị bệnh đó! Tôi không muốn làm cậu khó xử, còn Minh Chương hả, cậu bảo anh ấy nghe điện thoại đi!"
Sở Thức Sâm liếc nhìn ghế sofa, Hạng Minh Chương đang thảo luận công việc với Mạnh Đào, thi hành chức trách, tuân theo mệnh lệnh nói: "Thật ngại quá, Hạng tiên sinh đang không tiện."
Sau khi cúp điện thoại, Sở Thức Sâm cảm nhận được một tia khác thường.
Khi Hạng Hành Chiêu mừng thọ, Hạng Minh Chương không tự mình chọn quà mà để thư ký xử lý.
Vào đêm tiệc thọ, Hạng Minh Chương không kìm được mà mất bình tĩnh, khiến Hạng Hành Chiêu khóc nháo thương tâm.
Hôm nay Hạng Hành Chiêu phải nhập viện cấp cứu, Hạng Minh Chương cũng không chút do dự mà chọn đi công tác.
Hạng Hành Chiêu bị chứng mất trí nhớ, vui buồn thất thường, tặng quà gì cũng không quan trọng nên Hạng Minh Chương đã nhất thời qua quýt.
Bữa tiệc sinh nhật bị chạm vào vảy ngược nên Hạng Minh Chương lại mất kiểm soát.
Dự án lần này rất quan trọng nên rất Hạng Minh Chương cũng khó mà từ bỏ.
Nhưng quá tam ba bận, nếu như lần nào cũng viện cớ, cũng chẳng khác nào lý do lý trấu.
Nhưng Sở Thức Sâm đã tận mắt chứng kiến tại biệt thự nhà họ Hạng lần đó, Hạng Minh Chương đối với Hạng Hành Chiêu vâng lời răm rắp, còn ông cụ cũng chỉ đối với một mình Hạng Minh Chương xem trọng cùng ỷ lại.
Chẳng lẽ lại là giả?
Đến giờ lên máy bay, Hạng Minh Chương ngoắc tay với cậu nói: "Đi thôi."
Sở Thức Sâm nghĩ không thông nguyên do bên trong, thôi vậy, chuyện riêng tư của gia đình người ta không phải là điều người ngoài có thể lo lắng, cậu đi lên theo, cài điện thoại sang chế độ máy bay.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?