Sở Thức Sâm nghe không hiểu: "Mặt trên mặt dưới là cái gì?"
Hạng Minh Chương quay mặt sang nhìn, đôi mắt Sở Thức Sâm trong veo tràn đầy tò mò, thế nhưng lại trông rất giống dáng vẻ trong cuộc họp, như thể thứ cậu hỏi không phải đang hỏi về tư thế cơ thể mà là điểm bão hoà của dự án.
Hạng Minh Chương nói: "Trên giường.
"
Sở Thức Sâm ngẫm nghĩ đầy đủ năm giây, hiểu rồi, nét mặt cậu đột nhiên thay đổi, vừa rồi trong festival hoà mình trong đám người đùa vui đã sớm vượt qua khuôn khổ bình thường của cậu, nhưng bàn luận về những chuyện trên giường này thực sự đã vượt qua phạm vi nhận thức của cậu.
Mấu chốt chính là, cậu từ trước đến nay chưa bao giờ nghe nói qua loại chuyện như vậy, càng không suy nghĩ đến.
Thời xưa không cần phải hiểu, chẳng lẽ thời bây giờ còn có quy định về phương diện này sao?
Sở Thức Sâm thậm chí còn bắt đầu nhớ lại bài báo "Đồng tính phải đọc", thực sự kiến thức nửa vời, cậu trả lời thành thật: "Tôi không biết.
"
Hạng Minh Chương nói: "Không cần giả ngốc.
"
Sở Thức Sâm nửa mâu thuẫn, nửa nghi vấn: "Chuyện này rất quan trọng sao?"
"Tôi rất hiếu kỳ.
" Hạng Minh Chương nghe giọng điệu của Tinh Vũ đã âm thầm phỏng đoán, kết hợp cách nói chuyện của Tiền Hoa lần đó, "Vậy nên trước đây cậu luôn ở trên?"
Sở Thức Sâm kiềm lòng không đặng mà ngẩng đầu lên nhìn trời nói: "Chắc hẳn là vậy.
"
Hạng Minh Chương nói: "Đêm hôm đó ở văn phòng là lần đầu tiên cậu ở dưới?"
Sở Thức Sâm hơi sửng sốt nói: "Tôi không nhớ nữa rồi.
"
Giọng điệu của Hạng Minh Chương rất bình tĩnh, nhưng vẫn từng câu từng câu đuổi theo: "Cậu không phải là hiểu biết nhiều trí nhớ tốt sao? Không nhớ ở trên hay dưới, hay là không nhớ đã phát sinh chuyện gì?"
Sở Thức Sâm nói: "Giữa ban ngày ban mặt anh phải nói những chuyện như vậy sao?"
Hạng Minh Chương hỏi ngược lại: "Sao, ban ngày không khí trò chuyện không đủ, cậu thích ban đêm à?"
"Tôi không thích.
" Sở Thức Sâm phủ nhận, "Chuyện đêm đó ở văn phòng tôi đã quên rồi.
"
Thanh âm của Hạng Minh Chương trầm xuống: "Tôi không tin là cậu đã quên.
"
Sở Thức Sâm bị ép từng bước một, cảm thấy khoang xe trở nên chật chội thêm vài phần, cậu trả lời: "Tại sao không thể quên? Chỉ là bốc đồng sau khi uống rượu mà thôi, chẳng lẽ phải đặt ở trong lòng cất kỹ dư vị à?"
Hạng Minh Chương trực tiếp xoay chuyển cuộc trò chuyện: "Không đáng là dư vị à, đêm đó cậu cũng rất thoải mái phải không?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?