Căn hộ vừa mới được dọn dẹp trong ngày, sạch sẽ không tì vết, Hạng Minh Chương chỉ cảm thấy vắng vẻ, thay quần áo xong đi vào phòng bếp pha một ly nước mật ong.
Bất giác đã uống đến chai cuối cùng rồi, chỉ còn lại một chút màu vàng óng dưới đáy chai, không biết có đủ để làm một ly hay không.
Hạng Minh Chương cầm một cái ly trên tay đi vào phòng làm việc, có quá nhiều văn kiện và tư liệu, khi anh không có ở nhà nhân viên dọn dẹp sẽ tránh căn phòng này, sau khi đi vòng qua bàn làm việc, anh bật máy tính và đèn sàn lên.
Có một email chưa đọc nằm trong hộp thư, đó là bản kế hoạch do Sở Thức Sâm gửi đến.
Hạng Minh Chương thở dài một hơi, thầm nghĩ đây là cái thói đời gì chứ, ông chủ thế nhưng lại tăng ca cho thư ký.
Chẳng lẽ thế giới này thực sự có ăn miếng trả miếng?
Lúc đầu, Sở Thức Sâm chủ động bày tỏ thiện chí với anh, xin anh đồng ý cho cậu gia nhập công ty, sau đó bị anh đuổi việc, trở thành thư ký rồi bị anh sai bảo đủ thứ.
Lại nhìn vào bây giờ đi, làm gì phân rõ đâu là Hà Đông đâu là Hà Tây chứ.
Hay là nói, chiếm tiện nghi của người khác sẽ phải trả giá đại giới?
Hạng Minh Chương không thể khống chế được nhớ lại đêm hôm đó, trên cùng một cái bàn làm việc lớn giống như vậy, anh là người vượt qua ranh giới trước, đem người hôn tới mức điên loạn.
Anh đè vai trái của Sở Thức Sâm, ấn lòng bàn tay xuống, cách một lớp vải cảm nhận hình dáng xương quai xanh của cậu.
Tay còn lại anh rút cà vạt ra và cởi cúc áo, quần áo luôn phẳng phiu bị anh làm cho rối tung, Sở Thức Sâm luôn nghiêm trang vì anh mà trở nên hốt hoảng.
Sở Thức Sâm giơ tay đẩy anh nhưng đẩy không ra, cào anh nhưng cũng không đau, con đại bàng trên chiếc nhẫn giữa ngón tay oai phong lẫm liệt, nhưng thực tế lại là con mồi mà anh ngậm trong miệng.
Sao lại có thể không thành thạo như vậy, không biết rên, không biết kêu, bản lĩnh suốt ngày tranh luận bác bỏ người khác đi đâu mất rồi?
Sở Thức Sâm tịt ngòi rồi, tất cả phản ứng đều ngưng tụ trên đôi mắt đó.
Khi Hạng Minh Chương dùng đầu lưỡi bắt nạt cậu đã ngậm chặt miệng, nhưng khi Hạng Minh Chương vừa động tay lại mở ra, lông mi dài khẽ run lên, hai mắt đỏ hoe vì sợ hãi.
Cho dù là bị Vodka và adrenaline làm cho choáng ngợp, Hạng Minh Chương thậm chí còn có một suy nghĩ nực cười vào thời điểm đó —— Sở Thức Sâm là lần đầu tiên.
Bất luận là thân thể non nớt hay thần thái quẫn bách của cậu, đều khiến cho anh quá bất ngờ.
Nhưng điều này là không thể, xem như những lời Tiền Hoa nói trong quán bar có hơi khuếch đại lên đi, nhưng trước đây Sở Thức Sâm từ đầu đến cuối là một tay ăn chơi, điều này ngay cả bà Sở cũng thừa nhận.
Hạng Minh Chương không chỉ một lần đã nghĩ tới, mất trí nhớ thực sự có thể khiến cho một người thay đổi lớn như vậy sao?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?