Nhà hàng Tây nằm tầng 2, phong cách Địa Trung Hải sáng sủa, bên ngoài cửa sổ là sân golf đầy cỏ xanh mơn mởn.
Đoạn Hạo đi cùng với vợ, hai người bọn họ vừa là bạn đời vừa là đối tác, lúc trẻ đã cùng nhau thành lập nên Bách Dịch, về công hay tư đều như hình với bóng.
Hạng Minh Chương và Sở Thức Sâm xuất hiện cùng nhau sau một trận "cãi vã", cửa thang máy mở ra, hàng vạn cảm xúc kiềm lại trong lòng, trên mặt chỉ còn lại phong độ và bình tĩnh.
Hạng Minh Chương và Đoạn Hạo đã biết nhau nhiều năm, tuổi tác xấp xỉ, trực tiếp chào hỏi bằng tên đối phương.
Sở Thức Sâm tự giới thiệu rồi ngồi xuống bên cạnh Hạng Minh Chương, khăn trải bàn màu trắng như tuyết, giữa bộ chén đĩa đang đốt nến thơm, có thể ngửi thấy một mùi thơm bạc hà sảng khoái.
Bữa ăn giữa những người quen biết lại không dễ dàng gì, nói chuyện phiếm đan xen, một khi phân tâm rất dễ làm rối chuyện làm ăn, Sở Thức Sâm yên lặng lắng nghe từng câu từng chữ trên bàn.
Sau khi hàn huyên, món khai vị được đưa lên, Đoạn Hạo nói: "Quản lý cật lực đề xuất món trứng cá muối hôm nay, chúng ta thử xem sao.
"
Hạng Minh Chương nói: "Cậu ở châu Âu chưa ăn đủ à?"
Bách Dịch chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực du lịch, ở trong nước đã xây dựng hàng trăm khu nghỉ dưỡng, hai năm trở lại đây trọng tâm phát triển đã chuyển sang nước ngoài.
Đoạn Hạo và vợ vừa trở về sau chuyến thị sát ở Bắc Âu không lâu.
Đoạn Hạo nói đùa: "Để so sánh thì sau khi lang thang ở nước ngoài quá lâu tôi lại thấy nhớ nhà, không lâu nữa lá ở Mạn Trang cũng sẽ chuyển sang đỏ rồi.
"
Hạng Minh Chương nói: "Hóa ra là cậu đang nghĩ đến nhà của tôi.
"
Cô Đoạn giải thích: "Anh ấy thèm muốn Mạn Trang đâu phải ngày một ngày hai.
"
Đoạn Hạo trong lòng khao khát: "Một mảnh đất tốt như vậy, kết nối với cảnh quan núi nước xung quanh, xây dựng thành mạng lưới khu nghỉ dưỡng phức hợp chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc, bây giờ chỉ đang là một trang viên lẻ loi, quả là đáng tiếc.
"
Hạng Minh Chương nói: "Đáng tiếc gì chứ, tôi cũng không cần dùng nó để kiếm tiền.
"
"Được được được, cậu thì bàn về phẩm vị, là tôi tầm thường.
" Đoạn Hạo bất lực cười.
Cô Đoạn nói: "Anh đừng nghĩ đến nữa, Mạn Trang là tấm lòng hiếu thảo mà Minh Chương dành cho dì Vịnh Đề, thanh tĩnh một chút mới tốt.
"
Đoạn Hạo phản bác: "Mạn Trang được chia thành khu Nam và khu Bắc, vốn dĩ là hai mảnh đất, cậu ta tặng cho dì khu phía Bắc, khu Nam gần như bỏ trống, là để dành cho riêng cậu ta.
"
Sở Thức Sâm đã từng đến Mạn Trang một lần, lúc đó trời đã khuya nên ấn tượng rất mơ hồ, chỉ nhớ có một khoảng sân vắng lặng, về phần khu phía Nam cậu chỉ mới nhìn thoáng qua một hai lần, nghe Đoạn Hạo miêu tả lại càng rộng lớn và sâu thẳm, toà nhà phức hợp lại càng thêm hoàn thiện.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?