🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng

[EDIT/HOÀN] Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng


Chương 34: 34

Sở Thức Sâm đã mơ rất nhiều, ý thức thanh tỉnh, mê man mất vài phút, sau đó mới chậm rãi mở mắt ra.

Cậu đang nằm trên một chiếc giường đôi, căn phòng rất rộng, rất xa lạ, kết cấu cửa sổ kính sát đất giống như trong văn phòng tổng tài.

Bên cạnh vẫn còn hơi ấm, cho thấy rằng trước đó đã có người nằm chung giường với cậu.

Ký ức quay về, liên miên không dứt, Sở Thức Sâm đầu óc choáng váng, nhớ tới lúc mình và Hạng Minh Chương cùng nhau uống rượu, say khướt trong phòng làm việc, sau đó ...

Đột nhiên, cánh cửa mở ra.

Hạng Minh Chương nén bước chân đi vào, chiếc cúc áo sơ mi thứ ba bị giựt đứt nên để lộ ra phần cổ, trên tay mang theo đôi giày mà Sở Thức Sâm ném ở trong văn phòng.

Căn phòng này là phòng nghỉ riêng của Hạng Minh Chương, ở trên tầng cao nhất của tòa nhà, thể chất của anh cường tráng, bình thường rất lười đi lên, chỉ khi nào làm việc thâu đêm mới lên đây nghỉ ngơi một lát.

Hạng Minh Chương ghé vào bên giường, đặt giày xuống, phát hiện Sở Thức Sâm đang mở mắt, mái tóc đen rối bù xù, sau khi mùi rượu giảm bớt thì làn da trở nên tái nhợt, vẻ mệt mỏi còn sót lại khiến cho cả người vừa quạnh quẽ vừa yếu đuối.

Hai người nhìn nhau trong chốc lát, Hạng Minh Chương nói: "Tỉnh rồi?"

Sở Thức Sâm cố gắng chống đỡ thân thể, chỉ cần khẽ nhúc nhích một cái, cơn mệt mỏi mãnh liệt bao trùm lấy cậu, tấm chăn tuột khỏi vai, cậu lúc này mới nhận ra mình không mặc gì.

Cảnh tượng đêm qua ngay phút chốc kéo đến, Sở Thức Sâm nhớ lại Hạng Minh Chương hôn cậu, hai người bọn họ song phương đều mất khống chế, thế nhưng lại ở trên bàn làm việc dây dưa...

Sở Thức Sâm không khỏi nghĩ ngợi lung tung, quần áo vương vãi khắp nơi, cậu nhặt chiếc áo sơ mi nhăn nhúm mặc vào, cài từng cúc áo một từ dưới lên.

Cảnh tượng trên lồng ngực được thu vào trong quần áo, ánh mắt của Hạng Minh Chương cũng chuyển tới trên mặt Sở Thức Sâm, ánh mắt lim dim lui về phía sau, cố hết sức duy trì bình tĩnh, nhưng vẫn như cũ lộ ra vẻ xấu hổ và lúng túng.

Hạng Minh Chương nói: "Tôi có một chiếc áo khoác dự phòng, khả năng sẽ không vừa lắm.

"

Sở Thức Sâm mở miệng từ chối, lại khàn như vậy: "Không cần đâu.

"

Cậu lặng lẽ mặc quần áo vào, thật may hôm nay là chủ nhật không có ai đi làm, nếu bộ dạng xấu hổ này bị người thứ ba bắt gặp, cậu không biết sẽ phải chịu đựng như thế nào.

Hạng Minh Chương đi một bước về phía đầu giường, Sở Thức Sâm hốt hoảng, ngẩng đầu rất mạnh: "Đừng qua đây.

"

Hạng Minh Chương dừng lại, trong lòng chùng xuống.

Sở Thức Sâm mặc quần vào xuống giường, không kịp mang giày đã dùng chân trần bước lên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, cậu tận lực đứng thẳng, để cho chính mình nhìn không quá thảm hại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...