Sở Thức Sâm sửng sốt một chút nói: "Tôi chưa từng uống.
"
Hạng Minh Chương đặt hai cái ly lên bàn, vừa mở nắp vừa hỏi: "Có dám uống không?"
Nắp rượu bật lên làm bắn ra vài giọt rượu, đợi đến khi đổ đầy ly, Sở Thức Sâm cầm lên một ly, nặng trình trịch, toả ra mùi hương vừa nồng đậm vừa bá đạo.
Hạng Minh Chương cầm lên ly còn lại, cùng Sở Thức Sâm cụng một cái.
Đêm nay chính sự chưa làm xong, thế nhưng những gì biết thêm lại vô cùng hoang đường, Sở Thức Sâm uống một ngụm lớn, Vodka chảy vào cổ họng, có chút sặc khiến cho lòng người thống khoái.
Uống hết nửa ly lòng bàn tay cũng đã đổ mồ hôi, Sở Thức Sâm nói: "Bây giờ thực sự không có cách nào đánh chữ được nữa rồi.
"
Hạng Minh Chương nói: "Cậu thỉnh thoảng bãi công thì tôi cũng không làm gì cậu đâu.
"
Vừa rồi câu nói "sẽ không sa thải" vẫn còn văng vẳng bên tai, Sở Thức Sâm bán tín bán nghi: "Nếu như tôi làm hỏng chuyện thì sao?"
Hạng Minh Chương nói: "Trừ lương.
"
Sở Thức Sâm tăng giá: "Hỏng sạch luôn đấy.
"
Hạng Minh Chương nói: "Trừ sạch tiền lương.
"
Sở Thức Sâm giễu cợt một tiếng, uống cạn nửa ly rượu còn lại, thần kinh xẹt qua một phần tiêu sái hỏi: "Đợi lát nữa nếu như uống say ói ở trong văn phòng anh thì sao?"
Hạng Minh Chương chuyển qua ghế ngồi xuống: "Đừng có giả sử mấy chuyện buồn nôn như thế.
"
"Có gì mà không được chứ.
" Sở Thức Sâm nhớ lại cảnh tượng trong quán bar, vô số cơ thể lắc lư, ngôn từ dung tục, mọi thứ của tối nay đều đã đủ buồn nôn rồi.
Cậu lại rót thêm một ly nữa, cứ từng ngụm lại từng ngụm nuốt xuống, dập tắt đi nỗi cuồn cuộn khó chịu trong dạ dày.
Hạng Minh Chương nghĩ đến lời Tiền Hoa nói, cảm thấy đồng cảm kinh khủng, nhưng đó là cuộc sống mà Sở Thức Sâm đã từng say mê và xem đó là thú vui, sự bẩn thỉu trong quá khứ là thật, nhưng sự chán ghét của Sở Thức Sâm bây giờ hình như cũng là thật.
Một người hai luồng suy nghĩ, tâm tư của Hạng Minh Chương có chút loạn, trong lúc anh thất thần thì Sở Thức Sâm đã rót đến ly thứ ba, cũng không nói chuyện nữa, khôi phục lại dáng vẻ buồn bã lặng lẽ nhấp môi.
Uống xong, Sở Thức Sâm đặt ly rượu xuống, tay không quá vững, không cẩn thận làm nắp chai rơi xuống đất.
Sở Thức Sâm cúi đầu một cái, cảm thấy trời đất quay cuồng, cậu không tin uy lực của loại rượu này lại mạnh đến vậy, đợi đến khi tầm mắt đã rõ ràng, cậu cúi xuống tìm kiếm, trong lúc lảo đảo Hạng Minh Chương giữ lấy tay cậu, nói: "Đừng có ngã nữa.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?