Showroom bày bán ô tô trống trơn, ngoại trừ một chiếc ô tô màu sắc không nổi bật, hai nhân viên công tác ngồi trên sô pha nghịch điện thoại, liếc nhìn Sở Thức Sâm và Hạng Minh Chương nhưng lại không có ý định tiếp đãi khách hàng.
Sở Thức Sâm đi đến trước xe quan sát, một lúc sau, giám đốc cửa hàng 4S từ văn phòng nhỏ đi ra hỏi: "Chào ngài, ngài có nhu cầu gì không?"
Sở Thức Sâm tới gần thân xe, nói: "Tôi muốn mua một chiếc xe, chỉ có chiếc này thôi sao?"
Giám đốc nói: "Hiện tại trong cửa hàng đúng là chỉ có chiếc này, giá hạ cánh khoảng 10 vạn (*)."
(*) 10 vạn tệ ≈ 337 triệu VND
Sở Thức Sâm mở cửa xe ra xem, giám đốc đành phải đi cùng, lần lượt giới thiệu tính năng của xe.
Cậu nghe ra có chút qua quýt hỏi: "Có thể mang đến một chiếc màu đen được không?"
"Hmmm, không mang đến được." Giám đốc thấy cậu ăn mặc gọn gàng, hối lỗi nói, "Có phải chiếc Porsche đậu bên ngoài là của các anh không? Cửa hàng của chúng tôi có thể không đáp ứng được nhu cầu của các anh."
Là một nhân viên bán hàng, đối đãi với khách hàng cần phải nỗ lực tranh thủ, gặp được khách quý lại càng phải niềm nở, không hề có đạo lý chủ động cự tuyệt.
Thái độ của giám đốc và hai nhân viên phục vụ cho thấy cửa hàng này đã quen nấu chín không nấu sống (*).
(*) nấu chín không nấu sống: chữ chín cũng có nghĩa là quen thuộc, sống cũng có nghĩ là không quen, nghĩ câu này là làm kinh doanh nên làm với người mình quen thuộc hơn là người mới quen.
Sở Thức Sâm nói: "Porsche là xe của bạn tôi.
Dù sao cũng đã đến rồi, tôi có thể bảo dưỡng nội thất được không?"
Giám đốc trả lời: "Hạng mục bảo trì không thể thực hiện được, bộ phận bảo trì ở sân sau cũng chưa mở cửa."
Sở Thức Sâm hỏi: "Tại sao vậy, đóng cửa rồi sao?"
Giám đốc hàm hồ nói: "Kinh doanh không tốt lắm."
Hạng Minh Chương nhàn rỗi đứng một bên trong cửa hàng, thế mà lại có vài chiếc xe thăng bằng, anh quay đầu lại, đổi cách xưng hô khác để che giấu thân phận: "Thức Sâm."
(có ai như toi nghe đến đây là khum =))))
Sở Thức Sâm không kịp phản ứng: "...Vâng?"
Hạng Minh Chương nói: "Chọn một chiếc đi."
Sở Thức Sâm khẽ nhướn mày, ngây ngốc hỏi: "Anh nói thật à?"
Hạng Minh Chương cười như không cười, cố ý nói: "Đều là hàng cao cấp đấy, thấy màu nào đẹp?"
Giám đốc nói chỉ còn lại mấy cái này, đang giảm giá, nếu mua sẽ tặng mũ bảo hiểm.
Sở Thức Sâm chọn một chiếc màu xám đậm, bước ra từ cửa hàng 4S, bên cạnh có một cửa hàng tiện lợi, bọn họ từ dưới mái hiên đi qua mua hai chai nước khoáng.
Khi thanh toán, Hạng Minh Chương bảo ông chủ lấy cho thuốc lá đắt tiền nhất.
Ông chủ vui vẻ tiếp lời: "Vừa rồi xem xe ở tiệm bên cạnh à."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?