Tài xế mang hành lý lên đến nơi, phát hiện cửa đang mở, đi đến trước cửa, bắt gặp Hạng Minh Chương và Sở Thức Sâm đang đối mặt đứng ở huyền quan, sững sờ nói: "Hạng tiên sinh, thư ký Sở?"
Sở Thức Sâm đột nhiên từ trong mơ tỉnh lại, cậu quay đầu đi chỗ khác, bình tĩnh lại vài giây, lúc ngẩng đầu lên thần sắc đã trở lại bình thường, ngoại trừ hai mắt ẩm ướt như được bao phủ bởi một tầng sương mù.
Hạng Minh Chương trong lòng nghi ngờ, nói với tài xế: "Không phải việc của chú.
Chú đi đi."
Tài xế đẩy vali vào cửa, không yên tâm nói: "Không còn sớm nữa, có cần đưa thư ký Sở về nhà không?"
Sở Thức Sâm nói: "Không cần."
Tài xế thức thời rời đi, cửa đóng lại, Hạng Minh Chương lại hỏi lần nữa: "Cậu sao vậy?"
Sở Thức Sâm hai tay siết chặt chiếc hộp vuông, gần như nghiến răng phun ra từng chữ: "Anh tìm được đồng hồ quả quýt này ở đâu?"
Hạng Minh Chương trả lời: "Thụy Sĩ."
Vẻ mặt Sở Thức Sâm kinh ngạc: "Làm sao có thể ở——"
Hạng Minh Chương nhướn mày "hừ" một tiếng, gắng gượng cả một buổi tối, lúc này dạ dày co rút dữ dội, anh ưỡn lưng hít một hơi thật sâu.
Sở Thức Sâm đỡ Hạng Minh Chương vào phòng ngủ, vén một góc chăn mỏng lên.
Hạng Minh Chương nửa nằm xuống, dùng sức lực còn lại của mình cởi cà vạt và hai cúc áo sơ mi ra.
Sở Thức Sâm: "Thuốc để ở đâu?"
Hạng Minh Chương khàn giọng: "Tủ ly trong phòng khách."
Sở Thức Sâm lúc này mới buông hộp ra, đặt ở trên tủ đầu giường, cậu đi tới phòng khách tìm thuốc dạ dày, sau đó pha một cốc nước mật ong đem vào, ngồi bên cạnh giường đưa cho Hạng Minh Chương uống.
Vị ngọt của mật ong át đi vị đắng của thuốc, Hạng Minh Chương nói: "Thuốc này có tác dụng rất nhanh.
Nếu có chuyện gì tôi sẽ gọi quản gia của căn hộ, cậu đi về đi."
Sở Thức Sâm trầm mặc một hồi: "Không được, tôi phải chăm sóc anh."
Hạng Minh Chương không hề nghe thấy một chút quan tâm, ngược lại có ảo giác như đang bị cưỡng ép, tựa vào trên đệm thoải mái hỏi: "Vậy cậu định chăm sóc như thế nào?"
Sở Thức Sâm nhớ lại lúc xưa ốm đau, bình thường lão quản gia chăm sóc cho cậu, cứ rập khuôn làm theo chắc sẽ không sai.
Cậu đứng dậy đi vào phòng tắm vắt một chiếc khăn ướt đắp lên trán Hạng Minh Chương.
Hạng Minh Chương nói: "Tôi bị loét dạ dày, không phải sốt."
( =)))))))
Sở Thức Sâm có chút khó xử, lấy khăn đi giống như tìm cớ che giấu: "Tôi biết, một ngày đi lại nhiều quốc gia, người phủ đầy bụi, anh lau mặt đi."
Hạng Minh Chương nâng tay giựt lấy, sợ vị đại thiếu gia này sẽ dùng sức lực lần bôi rượu thuốc mà hầu hạ anh, lau cho anh đến tróc da đầu mất.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?