Trong khuôn viên Hạng Việt có hai nhà hàng, một nhà hàng chính phụ trách bữa sáng, bữa trưa và bữa tối cho toàn thể nhân viên với nhiều món ăn phong phú.
Nhà hàng nhỏ còn lại cung cấp các bữa ăn nhẹ và đồ ăn nhẹ để bổ sung năng lượng cho những nhân viên tăng ca hoặc làm việc quá giờ ăn.
Sở Thức Sâm đã gửi thông báo đến nhiều bộ phận khác nhau và đích thân đến tầng của Diệc Tư để mời.
Nếu Hạng Minh Chương đã có dụng ý tích cực thì cậu phải tìm cách truyền đạt sao cho thật chân thành.
Chưa tới mười một giờ, mọi thứ đã chuẩn bị xong cho bữa tiệc trưa, rèm cửa đều được kéo ra, nhà hàng theo tông màu nhạt như được phát sáng trở nên vô cùng rộng rãi, hai phía Đông Tây có những bàn đồ uống dài.
Các nhân viên rất vui vẻ khi được tan làm sớm, không bao lâu sau đã kéo đến, quản lý cấp trung và cấp cao cũng lần lượt đến, bầu không khí càng ngày càng nhiệt liệt.
Sau khi ở trung tâm R&D cả một buổi sáng, Hạng Minh Chương đi đến cùng một vài kỹ sư, thân hình cao lớn anh tuấn của anh thực sự thu hút sự chú ý, vừa mới đến những người xung quanh đã liên tục kéo đến hỏi thăm.
Hạng Minh Chương khẽ gật đầu đáp lại, quét mắt nhìn quanh nhà hàng, bên cạnh cái cột màu trắng, Sở Thức Sâm đang nói chuyện với Bành Hân, nhìn từ phía xa vẻ trầm tĩnh như khoá chặt lấy cậu, đang xa cách đám đông náo nhiệt mà nâng một ly champagne.
Phải nói rằng thái độ và khí chất bình tĩnh điềm đạm của Sở Thức Sâm so với Bành Hân còn tỏ ra giống như một ông chủ hơn, và cũng nổi bật hơn hầu hết những người có mặt tại đây.
Lúc này, Lý Tàng Thu khoan thai đến muộn, mỉm cười thân thiện đi đến gần Hạng Minh Chương, hai người họ hiếm khi gặp riêng, chào hỏi lẫn nhau rồi đứng ở một bên trò chuyện vô cùng hài hòa.
Lý Tàng Thu vui vẻ nói: "Mọi người đều tụ họp với nhau như vậy thật không tồi, Hạng tiên sinh đúng là có lòng."
Hạng Minh Chương khách khí nói: "Không chê tôi kiếm chuyện là tốt rồi."
"Sao có thể chứ?" Lý Tàng Thu nói, "Tôi luôn luôn muốn hai bên được tiếp xúc với nhau, nhưng tôi quá cổ lỗ sĩ rồi, sợ cách của mình sẽ phản tác dụng, cảm ơn sự sắp xếp hôm nay của Hạng tiên sinh."
Hạng Minh Chương nói: "Tôi chỉ là nhất thời nổi hứng, chính là nhờ có thư ký Sở sắp xếp chu đáo."
Lý Tàng Thu khen ngợi: "Thức Sâm càng ngày càng có năng lực, nó trước đây ham chơi, nếu bồi dưỡng tốt thì thực sự cũng không tệ."
Hạng Minh Chương tiếp lời: "Người Hạng Việt điều qua bộ phận tiêu thụ như thế nào? Nếu như lạ nước lạ cái, làm phiền Lý tổng quan tâm nhiều hơn, cứ xem như người của mình mà dùng."
"Lời này xa cách quá." Lý Tàng Thu cười đáp, "Mọi người tuy hai mà một, sao lại có thể nói là lạ nước lạ cái?"
Hạng Minh Chương uống một ngụm whisky: "Vậy thì yên tâm rồi."
Trong nhà hàng ríu ra ríu rít, Hạng Việt những năm này đều trải qua nhiều lần thu mua bành trướng thế lực, không ngừng hấp thụ dòng máu mới, giữa các nhân viên bình thường vô cùng hoà hợp với nhau.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?