Đến Mạn Trang, xe hơi dần dần giảm tốc độ đi vào cổng Bắc, dừng lại ngay trước trạch viện, Hạng Minh Chương và Sở Thức Sâm xuống xe.
Ánh sáng bốn phía không quá rõ, Sở Thức Sâm dừng lại để phân biệt đường lối, dưới ánh trăng mỏng bóng cây đổ xuống thành từng vòng, nhìn không thấy được tận cùng.
Cậu cho rằng Mạn Trang sẽ là một dinh thự giống như Tĩnh Phổ, suy cho cùng một mình mẹ của Hạng Minh Chương ở đây, không ngờ được rằng lại là một trang viên rộng lớn tĩnh mịch.
Hạng Minh Chương gọi cậu: "Vào với tôi."
Sở Thức Sâm theo Hạng Minh Chương bước vào bên trong trạch viện, cấu trúc hình vuông của kiến trúc Trung Quốc, phong cách thiên về hiện đại, đi dọc theo hành lang mở ra bên ngoài phòng khách thì thấy cửa đang mở.
Bên trong đèn sáng rực, Sở Thức Sâm đưa tay chỉnh lại tóc tai và vạt áo, đi vào chậm hơn một bước.
Bạch Vịnh Đề đang ngồi trên sofa đọc sách, ngẩng đầu lên nhìn thấy người đến không chỉ có mình Hạng Minh Chương, không thể ngăn được sự ngạc nhiên.
Hạng Minh Chương nhàn nhạt nói: "Mẹ, cậu ấy là Sở Thức Sâm, mẹ có còn ấn tượng gì không?"
Bạch Vịnh Đề nhớ nhà họ Sở có một trai một gái, bất quá lần trước gặp đã là nhiều năm về trước rồi, Sở Thức Sâm vẫn còn nhỏ, bà đáp: "Trong ấn tượng vẫn đang là học sinh, hiện tại đã thành người trưởng thành rồi."
Sở Thức Sâm kính cẩn hỏi thăm: "Bác gái, đêm khuya làm phiền thực sự ngại quá."
Bạch Vịnh Đề xua xua tay, bà đã sớm ngửi được trên người Hạng Minh Chương có mùi rượu, nhớ lại lần trước Hạng Minh Chương tới có nhắc đến Sở Thức Sâm đang làm việc ở Hạng Việt, bèn đoán ra được chín phần: "Là Minh Chương bắt con tăng ca rồi."
Hạng Minh Chương nói: "Con mời cậu ấy đến ăn cơm, xem như thay cho tiền tăng ca."
Sở Thức Sâm là khách, ăn ở nhà ăn nhỏ thì hơi thất lễ, Bạch Vịnh Đề sắp xếp cho bọn họ đến phòng khách lớn, cửa sổ sát đất là phong cảnh núi non, khi màn đêm buông xuống lại khoác lên mình một vẻ đẹp khác.
Rất nhanh sau đó các món ăn đều được đem lên, củ cải om nấm bắc, thập cẩm hoa nhài, súp bí ngô, vịt quay sốt mận ngọt và bào ngư ngâm rượu hoa điêu thơm nồng.
(mỗi lần dịch mấy tên món ăn là muốn tiền đình )
Món ăn thuần chay không đủ vị, hôm nay phá lệ có thêm hai món mặn, Hạng Minh Chương tạm hài lòng nhưng không ngăn được tiếp tục chỉ trích: "Chỉ có đồ ăn, không có canh sao?"
Chị Thanh đặt xuống một cái xửng hấp nói: "Có, canh giải rượu."
Sở Thức Sâm không nhanh không chậm mà lau tay, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện.
Trên bàn các món ăn ngon được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, chắc chắn phải mất ba đến năm tiếng mới làm xong được.
Đã được nấu từ trước, như vậy có nghĩa là đã biết Hạng Minh Chương sẽ đến.
Nấu sẵn canh giải rượu, vậy là cũng biết Hạng Minh Chương sẽ uống rượu.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?