Sở Thức Sâm mượn cớ có việc, bảo bà Sở và Sở Thức Hội về nhà trước.
Lý Hành đã sớm lái xe đi rồi, Lý Tàng Thu tuột lại phía sau hỏi: "Nghe nói nhà họ Hạng ở sảnh còn lại?"
Sở Thức Sâm nói: "Vâng, đã xong tiệc rồi."
Bữa ăn ngày hôm nay, Sở Thức Sâm đầu tiên là đem kế hoạch đính hôn làm hỏng, sau đó đang giữa bữa ăn lại rời đi, Lý Tàng Thu bước chậm lại nói: "Thức Sâm, con thờ ơ nói chú đừng nóng vội, cũng không nên nhúng tay vào chuyện của Tiểu Hội và Lý Hành chứ."
Sở Thức Sâm hiểu được Lý Tàng Thu đang không vui, nói: "Con chỉ là đang nghĩ, nếu như ba còn tại thế, hôm nay ông ấy sẽ ủng hộ hay phản đối đây?"
"Cần gì phải giả sử.
" Lý Tàng Thu hơi nghiêm trọng lên, "Làm người nên biết nhìn nhận thực tế, ba con đi rồi."
Sở Thức Sâm như biết như không: "Vì thế nên con người và sự vật cũng thay đổi cả rồi."
Lý Tàng Thu dừng lại, nhìn chằm chằm Sở Thức Sâm trong chốc lát, cửa thang máy mở ra, Sở Thức Sâm lễ phép giơ tay lên, nói thêm một câu: "Chú về cẩn thận."
Ngày hôm nay quả thực rất buồn cười.
Một bên Mỹ Mãn, một bên Mỹ Hoà, thế nhưng cả hai đều hỏng cả.
Sở Thức Sâm quay lại sảnh Mỹ Mãn, Hạng Minh Chương vẫn ngồi bên bàn, món súp chưa kịp uống đã lạnh ngắt, bát sứ bị nứt một đường mảnh dọc theo miệng bát.
Tiệc mừng thọ vừa bắt đầu, thân quyến, bạn bè và thành viên hội đồng quản trị liên tiếp đến chúc thọ Hạng Hành Chiêu.
Hạng Minh Chương ngồi bầu bạn bên cạnh Hạng Hành Chiêu, nhẫn nại giới thiệu từng người là ai, tặng quà mừng thọ cho Hạng Hành Chiêu, vàng bạc ngọc quý, tranh chữ cổ, đông trùng hạ thảo, trong phòng tràn ngập bầu không khí xa hoa mà người nhà họ Hạng thích nhất.
Hạng Côn là con trai trưởng, thuận theo sở thích mà tặng một bức thư pháp chính gốc nổi tiếng, tha thiết nói: "Ba, đợi ba tốt lên rồi thưởng thức xem bức thư pháp này viết như thế nào."
Hạng Hành Chiêu đưa ngón tay lên, lẩm bẩm: "Minh...Minh, Chương."
Hạng Hoàn nhịn không được cười: "Anh hai, Minh Chương biết thư pháp, ba tưởng là do Minh Chương viết."
Hạng Minh Chương nói: "Cô coi trọng con quá rồi."
"Con đến gần một bức bảo ông nội con chọn, chưa biết chừng ông ấy không thực sự thích mà chỉ thích bức con viết thôi.
" Hạng Côn cười, "À, Minh Chương, quà của con thì sao?"
Dượng nói: "Chúng ta đều là thả con săn sắt bắt con cá rô (*), quà của Minh Chương phải để tặng cuối cùng.
Thằng bé là hiếu thuận với ông nhất, chắc chắn là đã dày công chuẩn bị một món quà lớn."
(*) thả con săn sắt, bắt con cá rô: ví thủ đoạn hy sinh món lợi nhỏ (con săn sắt) để hòng thu về món lợi to (con cá rô)
Hạng Minh Chương dặn chú Tề mang quà cầm qua, một hộp gỗ mun cao bằng lòng bàn tay với hoa văn hình dơi được chạm khắc dọc theo cạnh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?