Lên đến tầng 5, hai nhà khách sáo tạm biệt nhau, Hạng gia đi về phía Đông, Sở gia đi về phía Tây, anh đi đường anh tôi đi đường tôi mà hướng về hai sảnh tiệc với hai cái tên khác nhau.
Sảnh Mỹ Hoà hầu như mang màu đỏ tươi theo phong cách cổ điển, thường được dùng để tổ chức các bữa tối gia đình nhỏ, không khí đoàn viên vui vẻ hoà thuận.
Trên ghế sofa đặt vài túi quà, là các sản phẩm điện tử từ những thương hiệu nổi tiếng và thương hiệu mới, trên bàn trà đặt một lượng lớn hoa tulip màu đào.
Lý Tàng Thu và Lý Hành đã đến, chỉ có hai cha con.
Vợ hiện tại của Lý Tàng Thu còn rất trẻ, Lý Hành là con trai duy nhất của ông và vợ cũ.
Khi ba người nhà họ Sở bước vào, Lý Hành đứng dậy chào hỏi đầu tiên, nhẹ nhàng gọi "Tiểu Hội", sau đó chào bà Sở và Sở Thức Sâm.
Bà Sở nói: "Ôi dào, sao mà lắm lễ nghĩa thế."
Lý Hành kéo Sở Thức Hội đi mở quà, Lý Tàng Thu đi tới đứng cùng bà Sở, hai người họ gương mặt tràn đầy vui vẻ yên tâm, không khí giống như một gia đình.
Sở Thức Sâm treo một nụ cười không quá nồng nhiệt cũng không quá nhạt nhẽo, ngày trước nổi lên cái gọi là "tự do yêu đương", người trẻ khi yêu đương thích trốn ra khỏi nhà, đi dạo trên bãi cỏ, dạo câu lạc bộ thơ, và sẽ ngồi lại với cha mẹ hai bên khi bàn về hôn nhân.
Ở thời đại mới, Sở Thức Hội và Lý Hành không đi hẹn hò riêng trong ngày kỷ niệm một năm mà chọn dành thời gian cho gia đình.
Phục vụ hỏi thăm có cần đem đồ ăn lên chưa, mọi người đi đến bàn ngồi xuống, Sở Thức Sâm vừa mới kéo ghế ra nói: "Tiểu Hội, mở bao nhiêu quà như thế rồi, đi rửa tay đi."
Lý Hành nghe thấy thế cũng muốn đi, còn chưa kịp đứng dậy đã bị Sở Thức Sâm giành trước, trong phòng có một gian thay quần áo độc lập, hai anh em đi vào, đứng song song nhau rửa tay trước gương.
Nước chảy róc rách, Sở Thức Sâm cúi đầu, thấp giọng nói: "Hôm trước em hỏi anh đêm nay có tăng ca không.
Nếu em muốn anh tới thì cứ trực tiếp mời, cứ vòng vo tam quốc như vậy có phải là không muốn anh tới hay không."
Sở Thức Hội thấy phiền nhất là phải giao tiếp với trưởng bối, cô lo rằng Sở Thức Sâm có việc không thể tới, bữa ăn đoàn viên đó sẽ bị dời lại hoặc huỷ bỏ, cô trả lời: "Anh cho rằng em muốn tới sao?"
Sở Thức Sâm hỏi: "Vậy tại sao không từ chối?"
Sở Thức Hội nói: "Vì bữa ăn này là ý của chú Lý."
Sở Thức Sâm rút tay ra, nước ngừng chảy, cậu rút một tờ khăn giấy lau mu bàn tay nói: "Vì thế nên em cho rằng ý tứ của Lý Tàng Thu là không thể làm trái à."
Sở Thức Hội bị cách gọi thẳng tên của cậu làm cho sững sờ, nhỏ giọng nói: "Diệc Tư đang dựa vào chú ấy, em hiểu."
Khăn giấy đã ướt, Sở Thức Sâm vo thành một cục ném đi, cô gái trong tháp ngà (*) này đã sớm học được cách nhìn nhận thời thế, thật may mắn nhưng cũng không may.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?