Sở Thức Sâm quay mặt qua: "Mẹ anh?"
Hạng Minh Chương nhìn về phía trước: "Đúng vậy, bà Sở có quen."
Sở Thức Sâm lần trước đến nhà họ Hạng không nhìn thấy ba mẹ Hạng Minh Chương, họp mặt gia đình tại sao lại vắng mặt được? Vừa rồi trong điện thoại còn xưng hô là "Bạch tiểu thư", có khi nào ba mẹ Hạng Minh Chương chia tay rồi?
Nửa đoạn đường sau không ai nói gì, Hạng Minh Chương đưa Sở Thức Sâm về tới tận cửa.
Trước khi xuống xe, Sở Thức Sâm nói: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về."
Hạng Minh Chương tâm tình không tệ: "Thay tôi hỏi thăm bà Sở."
Sở Thức Sâm bèn nói: "Cũng thay đổi hỏi thăm bác gái."
"Không cần khách sáo.".
Hạng Minh Chương lười biếng ngả ra ghế sau, "Tôi chia cho bà ấy hai chai mật ong, bà ấy phải cảm ơn cậu mới đúng."
Sở Thức Sâm lùi lại hai bước, mắt nhìn xe Hạng Minh Chương biến mất trong khói bụi.
Cậu về đến nhà, bên trong biệt thự còn lưu lại một nguồn sáng, phòng ngủ của chủ nhà vẫn còn đang bật điện sáng trưng.
Bà Sở vẫn chưa ngủ, Sở Thức Sâm qua đó chào một tiếng, mặc dù cậu đối với chuyện gia đình của Hạng Minh Chương có hơi hiếu kỳ nhưng cũng không một hai muốn hỏi thăm.
Quan hệ của bọn họ là cấp trên và cấp dưới, còn không tính là bạn bè, nên phân rõ giới hạn một chút.
Hạng Minh Chương lái xe dọc theo cao tốc Hoàn Giang, ngày càng rời xa khỏi thành phố.
Mạn Trang nằm ở ngoại thành, là một trang viên tư nhân xây ở gần núi, lúc đến nơi đã gần rạng sáng.
Mạn Trang 70% là lâm viên, kiến trúc phức hợp Bắc và Nam, Hạng Minh Chương đi vào từ cửa Bắc, dừng xe tuỳ tiện ở một bên, mang theo túi mua sắm đi vào trạch viện sâu ở bên trong.
Có gì ho????? Chọ???? ????hử ????ra????g { Т????u????Т ????????????????N.Ⅴ???? }
Anh men theo ánh đèn đi dọc theo hành lang quanh co, khúc cua cuối cùng dẫn đến phòng khách chính, cánh cửa mở ra trước mắt, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị xuất hiện ở cửa.
"Minh Chương?" Bà hướng về phía thân ảnh ngay cửa rồi gọi tên.
"Là con."
Hạng Minh Chương vừa trả lời vừa tiến đến gần, giơ tay kéo lại áo choàng của đối phương: "Mẹ, không làm phiền mẹ nghỉ ngơi chứ."
Mẹ của Hạng Minh Chương tên là Bạch Vịnh Đề, ngũ quan xinh đẹp sâu sắc, mặc dù đã lớn tuổi nhưng không cần trang điểm vẫn rất đẹp, vẫn có thể nhìn ra phong thái của một đại mỹ nhân.
Bà cười nhẹ nói: "Không đâu, mẹ còn đang chép kinh đây."
Hạng Minh Chương dẫn Bạch Vịnh Đề vào phòng, phòng khách rộng lớn bề ngoài trông có vẻ tao nhã nhưng thực ra lại cảm thấy vô cùng hiu quạnh, trên bàn đặt văn phòng tứ bảo (*), trên đó có bản chép tay kinh văn nét bút mới khô một nửa, viết chi chít chữ, đều là mấy chữ "A Di Đà Phật" thường thấy.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?