Tổ trưởng Triệu hồi thần, gần đây không ít người mặc tây trang mang giày da ghé qua, chưa được hai câu đã để lộ ra mục đích, sau đó bị ông đuổi ra khỏi cửa, hôm nay thực sự là một chuyện ngoài ý muốn nhưng cũng là một niềm vui bất ngờ.
Một câu "Hạng tiên sinh" đã lộ ra thân phận, Hạng Minh Chương hiểu ý của Sở Thức Sâm, nhân cơ hội đưa ra bàn tay phải: "Triệu tiên sinh, tôi là Hạng Minh Chương."
Tổ trưởng Triệu quay qua, cười đáp: "Hạng tổng bớt chút thời gian ghé qua, thật vinh dự cho cửa tiệm nhỏ của tôi quá."
Hạng Minh Chương không thích giả vờ thông minh, khách sáo nói: "Tôi là người ngoài ngành, không chê cười tôi học đòi làm sang là tốt rồi."
Tổ trường Triệu tươi cười khách sáo, trong lúc đắm chìm trong tiếng đàn tỳ bà lúc nãy, quay đầu nhiệt tình hỏi Sở Thức Sâm có phải là người chơi chuyên nghiệp hay không, học bao nhiêu năm rồi, vừa rồi đàn là khúc nhạc nào.
Sở Thức Sâm đứng dậy trả lời: "Kể ra rất dài, ngài có vui lòng trò chuyện hay không?"
Tổ trưởng Triệu trong lòng rõ ràng: "E rằng không chỉ là nói về tỳ bà nhỉ."
Sở Thức Sâm thẳng thắn nói: "Nếu vui thì chúng ta có thể dành vài phút nói thêm về dự án, như vậy có được không?"
Tâm tình của tổ trưởng Triệu vừa đúng lúc vui vẻ, đồng ý một cách sảng khoái, dẫn bọn họ lên quán cà phê ở tầng 2 ngồi.
Hạng Minh Chương và Sở Thức Sâm cùng nhau đi lên cầu thang, cánh tay buông thõng bên hông của họ thỉnh thoảng chạm vào nhau, Hạng Minh Chương thả chậm bước chân hỏi: "Cái này được xem là gì đây? Giúp đỡ tôi sao?"
Sở Thức Sâm nghe xong dừng lại: "Tôi quên rồi, tôi cũng bị sa thải rồi, đây xem như là lo chuyện bao đồng vậy."
Cậu nói xong định bụng đi xuống, Hạng Minh Chương duỗi tay ngăn cản cậu, giọng điệu hạ xuống rất thấp nhưng biểu cảm không hề tức giận: "Cố tình trả thù tôi?"
Sở Thức Sâm lặp lại lời cũ: "Nếu anh cầu xin tôi giữ lại, tôi có thể suy nghĩ."
(coconut pussy lắm anh Hạng à =))))
Giám đốc ở trên vẫy tay thúc giục, Hạng Minh Chương vừa cười vừa tiến gần thêm nửa bước: "Cậu ngày hôm đó rải một túi bắp ngô làm chết bốn con chim hoàng yến nhà tôi, tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu."
Ánh mắt Sở Thức Sâm lộ ra vẻ kinh ngạc, chưa kịp hỏi là thật hay giả, Hạng Minh Chương đã giật mạnh tay, giữ lấy vai cậu cùng nhau lên lầu.
Một ấm cà phê pha sẵn vô cùng thơm và đậm đà, tổ trưởng Triệu đang rất phấn chấn, ở đối diện bàn hiếu kỳ đặt rất nhiều câu hỏi.
Sở Thức Sâm lúc 5 tuổi học đánh tỳ bà, năm đó phụ thân tặng cho cậu một cái bàn tính bằng ngọc, dạy cậu tính toán, một tháng sau đó cậu ngày nào cũng cầm bàn tính chạy qua chạy lại, quả thực rất phiền người.
Mẫu thân khiển trách, nói rằng cho cậu tiếp xúc với việc tiền nong quá sớm, khó tránh khỏi sau này trở nên thực dụng.
Nếu hai tay đã thích gảy bàn tính như thế, chi bằng dạy cho cậu chơi tỳ bà, cho cậu bồi dưỡng một chút tình cảm sâu đậm với nghệ thuật.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?