Hai năm trước, Hạng Minh Chương chuẩn bị một bữa tiệc trần bì cho hội đồng quản trị của Hạng Việt cũ. Năm nay vẫn là ở nhà hàng đó, chú Luân đãi khách, tổ chức lễ đại thọ tám mươi tuổi. (*)
(*) trong raw ghi 80 tuổi, mình cũng thấy nó kì kì sao á, sao chú già dữ zậy, nên chỗ này mọi người phiên phiến cho qua nha.
Khách mời đều là bạn bè thân quen mấy chục năm và những tinh anh trẻ tuổi đáng tin cậy. Vị trí chủ tọa trong bàn tiệc chính dành cho Hạng Minh Chương nhưng anh không ngồi mà nhường lại cho chủ tiệc hôm nay.
Bên cạnh còn một ghế trống, chú Luân nói:
– Cậu Thẩm vẫn chưa tới.
Hạng Minh Chương hỏi:
– Chú cũng mời cậu ấy sao?
– Mời chứ. – Chú Luân cười bảo – Ở bữa tiệc trần bì gặp cậu Thẩm lần đầu tiên đã thấy có duyên rồi, sau này cậu ấy còn về nắm quyền Hạng Việt nữa, nên về công hay về tư cũng nên ngồi mâm chính của chú.
Mắt Hạng Minh Chương ánh lên vẻ pha trò:
– Chú ăn sinh nhật thôi mà tính kỹ thế.
Không chỉ có chú Luân mà cả bàn này toàn là "gừng già", bác Phương nói:
– Đã hết thời hạn một năm mà cậu Thẩm đưa ra rồi, Diệc Tư dưới sự dẫn dắt của cậu ấy phát triển ngày một thịnh vượng, lỡ họ không chịu thả cậu ấy ra thì sao nhỉ?
Chú Luân nói:
– Chắc chắn là không nỡ để cậu ấy đi rồi, chỉ sợ cậu Thẩm mềm lòng thôi, dù gì cậu ấy cũng có tình cảm với nhà họ Sở mà.
Bác Đường lớn tuổi nhất, nói thẳng:
– Tiểu Thẩm có tình cảm với Minh Chương hơn chứ, cứ để Minh Chương đi đòi người.
Hạng Minh Chương phì cười. Đương nhiên là anh vẫn nhớ thời hạn một năm giữa Thẩm Nhược Trăn và Diệc Tư, nhưng Thẩm Nhược Trăn là tổng giám đốc, lại còn là trụ cột của bộ phận kinh doanh, không thể nói đi là đi ngay được.
Nhưng mà trước giờ hai người họ làm gì cũng bàn bạc với nhau, hai hôm trước Thẩm Nhược Trăn có nói với anh là cậu đã thu xếp bên Diệc Tư được hòm hòm rồi.
Hạng Minh Chương không hỏi nhiều, đến lúc phải đi thật thì chắc chắn Diệc Tư sẽ tổ chức tiệc chia tay thật long trọng. Anh đã bảo tài xế chuẩn bị chăn và thuốc giải rượu trên xe rồi.
Điện thoại rung lên, Hạng Minh Chương nhận được một tin nhắn.
Thẩm Nhược Trăn: Tiệc của chú Luân bắt đầu chưa anh?
Hạng Minh Chương trả lời: Sắp rồi.
Hai cánh cửa của sảnh tiệc mở ra, quản lý khách sạn dẫn đầu, bếp trưởng điều hành và chuyên gia pha chế rượu đi sóng vai nhau, theo sau là một hàng dài nhân viên phục vụ.
Ở cuối đội hình, Thẩm Nhược Trăn đang cố gắng nối gót để đi lẫn vào trong.
Cậu đi từ công ty tới, trên người là chiếc áo len dệt kim màu be nhạt và quần âu màu xám được may đo tỉ mỉ. Dáng người cao ráo thanh tú, ánh mắt sáng ngời, hàm răng trắng tinh. Cậu được ánh đèn pha lê sáng rực trong sảnh tiệc rọi vào, đẹp đến chói cả mắt.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?