Tác giả: Mục đích ban đầu viết ngoại truyện rất đơn giản, muốn để Hạng Minh Chương gặp được Thẩm Nhược Trăn ở một không thời gian khác, và cho Thẩm Nhược Trăn vào thời điểm mà mọi chuyện vẫn chưa quá muộn có thêm một Hạng Minh Chương.
Ghép hai cái tên lại sẽ là "Trộm cậy ngày gió, cướp khó ngày trăng. Trộm cậy mưa giăng, biệt tăm bữa tuyết", vế sau cũng tương tự như vế trước, trộm hay hành nghề vào ngày mưa, không hành nghề vào ngày tuyết rơi.
01
Phòng khách phụ của dinh thự nhà họ Thẩm nằm ở hướng Đông, ánh ban mai tràn vào từ cổng vòm, rất thích hợp cho một gia đình vừa tắm nắng vừa ăn sáng.
Thẩm Tác Nhuận mặc một bộ trường sam truyền thống rộng rãi, hôm nay không phải ra ngoài nên ông đổi cà phê thành trà. Vợ ông Trương Đạo Oánh sợ lạnh, ngồi trên chiếc ghế ngoảnh lưng ra nắng. Đợi bàn ăn được bày biện xong xuôi, bà dặn người làm đi hối con trai và con gái đi làm đi học.
Thẩm Lê Chi đi vào phòng, cô để một mái tóc ngắn sát tai rất thời thượng, thân hình mảnh mai đoan trang, mỗi cái nhăn, mỗi nụ cười đều toát lên sự nhanh nhẹn của tuổi trẻ. Cô hỏi:
– Anh con đâu rồi ạ?
Diêu quản gia đem một xấp báo tới, có tận sáu, bảy tờ, xếp ngay ngắn trên bàn ăn. Ông trả lời:
– Để tôi lên lầu xem thiếu gia.
Ông vừa dứt lời thì Thẩm Nhược Trăn đủng đỉnh bước tới, gương mặt trẻ trung, thần thái ngời ngời. Cậu mặc một chiếc sơ mi hoa văn sọc mảnh, chiếc cà vạt màu xanh lam được thắt thẳng thớm trong ve áo gile.
Đi công tác một tuần, Thẩm Nhược Trăn gầy đi thấy rõ. Cậu chào hỏi cha mẹ, vừa ngồi xuống thì một chú mèo Ba Tư lông trắng chạy tới bên chân.
Thẩm Lê Chi nói:
– Anh hai, anh cầm gì thế?
Trong tay Thẩm Nhược Trăn đang cầm một bức thư, cậu nói:
– Bản thảo để đăng báo, em trau chuốt lại giúp anh nhé?
Thẩm Lê Chi cười bảo:
– Tan học về em sẽ xem.
Thẩm Nhược Trăn ăn một miếng cơm rượu nếp than sữa tươi:
– Làm gì có thời gian đợi em.
Thẩm Tác Nhuận rút một tờ từ trong xấp báo, tiện thể hỏi:
– Đăng cho báo nào đấy?
– "Báo Công Minh". – Thẩm Nhược Trăn nhìn lướt qua đầu đề mấy tờ báo, duy chỉ thiếu "Báo Công Minh", cậu bèn hỏi Diêu quản gia – Vẫn chưa gửi tới sao?
Diêu quản gia nói:
– Đã ba ngày rồi họ không gửi.
"Báo Công Minh" là một tờ báo kháng Nhật cực kỳ sắc sảo, liên tục bị đàn áp, đành phải tạm ngưng xuất bản để chấn chỉnh lại.
Trương Đạo Oánh nói:
– Người Nhật kiếm chuyện hết lần này đến lần khác, không biết phen này họ có trụ nổi không.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?