Chương 127:
Chiếc xe ô tô rời khỏi nghĩa trang, ngọn núi xa xa nhòe đi thành hàng dài bóng râm xanh mướt miên man. Thẩm Nhược Trăn ngồi đoan trang trên ghế phó lái, hai tay đặt trên đùi, tay phải miết nhẹ lên vết hằn của chiếc nhẫn ở tay trái.
Hạng Minh Chương đang lái xe, anh liếc sơ đã phát hiện ra, nói:
– Nhẫn của em đâu?
Thẩm Nhược Trăn nói:
– Em tặng cho Tiểu Hội rồi.
Vật liền thân duy nhất còn sót lại mà cũng đem tặng cho người khác, Hạng Minh Chương đoán đã có chuyện xảy ra, bèn hỏi:
– Lúc nãy hai anh em đi tuốt phía sau bàn tính chuyện gì đó?
Thẩm Nhược Trăn duỗi dài năm ngón tay ra như đang cho gân cốt thư giãn, thản nhiên trả lời:
– Em nói với Tiểu Hội, một năm sau em sẽ rời khỏi Diệc Tư.
Hạng Minh Chương đang điều khiển vô lăng chợt khựng lại, quay sang xác nhận:
– Thật sao?
Thẩm Nhược Trăn không vòng vo tam quốc, hỏi thẳng:
– Anh Hạng, lời mời lần trước còn tính không?
Hạng Minh Chương hiểu rồi, thời gian qua Thẩm Nhược Trăn trì hoãn không dọn về nhà họ Sở, lần nào anh hỏi tới cũng úp úp mở mở, thì ra là đang cân nhắc chuyện này.
Mà Thẩm Nhược Trăn không dọn về nhà, hơn nữa một năm sau còn rời khỏi Diệc Tư, thì với một ý nghĩa nào đó, em đã chọn mình.
– Đương nhiên là tính chứ. – Hạng Minh Chương nắm lấy tay trái Thẩm Nhược Trăn – Vậy tại sao lại là một năm?
– Em muốn giúp Diệc Tư thật sự ổn định. – Thẩm Nhược Trăn nói – Một nguyên nhân khác là, em đã nhìn thấy bản kế hoạch nghiên cứu và phát triển cho đợt đầu tư mới của Hạng Việt trong phòng làm việc ở căn hộ.
Năm ngoái Hạng Việt đạt được thành tích nổi bật, muốn duy trì địa vị kiệt xuất trong ngành thì càng phải không ngừng nâng cao trình độ. Kế hoạch nghiên cứu phát triển này là do Hạng Minh Chương đích thân lập nên, công nghệ và kinh doanh hỗ trợ lẫn nhau, vì thế việc thăm dò thị trường thời gian đầu cần mất đến một năm.
Bắt đầu từ năm nay, Hạng Minh Chương đã đặt trọng tâm sang Hạng Việt cũ thấy rõ, bây giờ vai càng thêm nặng gánh. Một năm sau, bộ phận R&D và bộ phận kinh doanh cùng nhau dốc sức, sợ là anh không có thuật phân thân, nên Thẩm Nhược Trăn muốn san sẻ gánh nặng với anh.
Hạng Minh Chương yên tâm nói:
– Em muốn vị trí nào?
Thẩm Nhược Trăn không quan tâm chuyện này lắm:
– Gì cũng được, đến lúc đó rồi tính sau.
Nhưng Hạng Minh Chương muốn tính ngay bây giờ:
– Em ở phòng tiêu thụ quen rồi, thôi thì cứ ở tầng chín vậy. Phùng Hàm đang làm việc rất tốt, không thể đuổi người ta khỏi phòng thư ký được, vậy thì em ở phòng bên cạnh phòng thư ký đi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?