Chương 121:
Tòa nhà đã treo biển, Công nghệ Diệc Tư chính thức trở thành "cư dân" của khu thương mại phía Nam bờ sông.
Lẵng hoa chúc mừng nối dài từ trong tòa nhà ra tới ngoài cổng chính, hai bên tường cũng được bày hoa la liệt. Sảnh chính tiếp khách ở lầu một còn thiết kế một con đường trải đầy hoa chạy dọc theo thảm dài.
Viễn thông Hạng Việt gửi tới ba lẵng hoa, một lẵng đại diện cho công ty, một lẵng là của toàn thể bộ phận tiêu thụ, lẵng cuối cùng là đại diện cho một mình Hạng Minh Chương.
Thẩm Nhược Trăn mặc một bộ comple đen tuyền, trên ve áo cài trâm nữ thần Flora có dấu vết đã qua sửa chữa, những viên đá quý được nạm lại vẫn lấp lánh như xưa.
Cậu dừng chân trước lẵng hoa Hạng Minh Chương tặng, giữa muôn vàn hoa khoe sắc thắm và cánh lá biếc xanh, cậu vươn tay rút ra một cành hoa hồng nở rộ rực rỡ, đưa lên mũi hít hà hương thơm.
Bộ phận tiêu thụ ở tầng sáu, bộ phận tư vấn tiền bán hàng thì ở tầng bảy, văn phòng của Thẩm Nhược Trăn nằm cùng một tầng với phòng tiêu thụ. Văn phòng của cậu rộng rãi, chỉ có hai màu xám trắng lạnh nhạt nhưng rất tinh tươm, cửa sổ lớn ngoảnh ra cảnh bờ sông cách đó không xa.
Trên mặt bàn đặt bảng chức danh "Tổng giám đốc điều hành" được cắt gọt từ pha lê.
Thẩm Nhược Trăn không tham vọng gì mấy cái chức danh, dù cao hay thấp thì những gì cậu làm cho Diệc Tư cũng sẽ không vì đó mà tăng thêm hay giảm đi. Thậm chí cậu còn dời bảng chức danh đó ra xa hơn một chút, nằm đối diện với lọ hoa hồng nhỏ mà cậu bày.
Bàn làm việc vừa rộng vừa dài, tương đương với bàn làm việc của Hạng Minh Chương. Thẩm Nhược Trăn mở cặp táp, lấy ra một cái khung ảnh đặt bên cạnh màn hình máy tính.
Trong ảnh là cậu và Hạng Minh Chương tại chi nhánh Thâm Quyến của Hạng Việt, hai người đứng sóng vai trên hành lang, mỉm cười nhẹ nhàng.
Có người gõ cửa, Thẩm Nhược Trăn nói:
– Mời vào.
Châu Khác Sâm đẩy cửa đi vào, nói:
– Hệ thống của công ty đã hoàn thành giai đoạn thử nghiệm, lát con đăng nhập thử xem nhé.
Năm ngoái Diệc Tư sáp nhập Hạng Việt, hệ thống của hai bên cũng tối ưu hóa để tương thích với nhau, bây giờ chuyển sang vận hành độc lập nên phải thực hiện chuyển dời cơ sở dữ liệu. Thẩm Nhược Trăn bội phục:
– Chưa gì đã xong rồi sao?
Châu Khác Sâm và nhóm kỹ sư đã bắt đầu thực hiện từ sớm, hôm qua đã làm xong và cho chạy thử suốt đêm. Sáng sớm nay ông về nhà tắm rửa thay quần áo rồi lại tới làm việc.
Thẩm Nhược Trăn mở máy tính lên, dặn dò:
– Chú Sâm, chú phải giữ sức khỏe đấy.
– Chú không sao. – Châu Khác Sâm hăng hái lắm, chủ yếu là vì quá vui mừng – Mấy ngày này nếu có vấn đề gì thì con cứ phản hồi, chú sẽ bảo nhân viên nhanh chóng giải quyết.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?