Chương 116:
Thẩm Nhược Trăn lập tức quay sang nhìn Hạng Minh Chương, thì ra khoản bù đắp ngoài kế hoạch này là vì cậu.
Tương lai mập mờ sau này của cậu, những bất an mà cậu chôn vùi từ khi hai người chính thức hẹn hò tới nay, Hạng Minh Chương không những cùng cậu sẻ chia ưu phiền mà còn muốn giúp cậu giải quyết.
Bà Sở nửa hiểu nửa không, hoang mang hỏi:
– Nhưng... Tiểu Sâm sẽ phạm sai lầm gì?
Hạng Minh Chương cân nhắc một lát rồi nói:
– Con người không ai là hoàn hảo, giả sử em ấy bất đắc dĩ phải nói dối, giấu bác chuyện gì đó, bác có thể tha thứ cho em ấy không?
– Không có chuyện đó đâu. – Bà Sở nói – Lúc trước nó nói năng không suy nghĩ, nhưng từ sau khi mất trí nhớ thì đáng tin cậy hơn nhiều rồi, đã nói ra là chắc chắn sẽ làm được.
Thẩm Nhược Trăn thẹn lòng không dám nói gì, Hạng Minh Chương siết chặt lấy tay cậu, nói:
– Chuyện gì cũng có vạn nhất mà, kiểu gì cũng sẽ có lúc bất đắc dĩ thôi.
Bà Sở yên tâm rồi mới nói:
– Nó còn chưa lên tiếng thì con đã lo trước tính sau rồi, nếu bác đồng ý thì tính là đứa nào nói đây?
Hạng Minh Chương nói:
– Vậy bác có đồng ý với thỉnh cầu này không?
Bà Sở cười dịu dàng, nói:
– Bác là mẹ nó, làm gì có người mẹ nào lại không tha thứ cho con mình đâu, bác đồng ý.
Bạch Vịnh Đề vẫn giữ yên lặng suốt từ nãy tới giờ. Thời gian qua Hạng Minh Chương đến Mạn Trang ở, thỉnh thoảng ám chỉ với bà rằng Thẩm Nhược Trăn không phải "Sở Thức Sâm".
Hạng Minh Chương tạm thời chưa tiết lộ thân phận thật sự của Thẩm Nhược Trăn, chỉ nói quê của cậu ở Ninh Ba, trên đời không còn thân thích nào khác nữa.
Bạch Vịnh Đề rất kinh ngạc, chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt với nói chuyện với Thẩm Nhược Trăn. Nghĩ đi nghĩ lại, bà nhận ra, dù Thẩm Nhược Trăn là ai đi nữa thì ấn tượng của bà và cảm tình bà đã vun đắp cho Thẩm Nhược Trăn vẫn sẽ không thay đổi.
Vốn dĩ chỉ là một bữa cơm vui vẻ, chưa gì đã đề cập đến chuyện cổ phần, bà Sở và Sở Thức Hội vẫn chưa kịp nghiền ngẫm chuyện này, hai mẹ con cứ ngây người ra.
Bầu không khí trên bàn ăn lạnh dần, Bạch Vịnh Đề mở miệng:
– Cơm canh sắp nguội hết rồi, ăn trước đi đã.
Bà Sở hoàn hồn, hất mái tóc phủ trước ngực ra sau lưng. Dù sao đây cũng không phải chuyện gì xấu, bà sảng khoái nói:
– Ăn trước đi, từ giờ trở đi là không được bàn chuyện công ty nữa nhé.
Hạng Minh Chương buông tay Thẩm Nhược Trăn ra, trên bàn bắt đầu vang lên âm thanh bát đũa. Anh nghiêng đầu sang, khẽ bảo:
– Chưa nói trước với em, đừng trách anh cầm đèn chạy trước ô tô nhé.
Thẩm Nhược Trăn gắp một con bào ngư, hỏi:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?