Chương 111:
Không ai nghe thấy những câu cuối cùng của hai ông cháu, chỉ chú ý tới Hạng Hành Chiêu sắp gục ngã tới nơi, hai tay buông khỏi vai Hạng Minh Chương, cả người khuỵu xuống như núi lớn sụp đổ.
Hạng Minh Chương nhanh tay chụp lấy khuỷu tay Hạng Hành Chiêu, gầy gò và xương xẩu làm sao. Anh đặt Hạng Hành Chiêu về lại xe lăn rồi khom người xuống, chống tay lên hai bên tay vịn, nói:
– Ông nội là người thân nhất của con, nếu đã là tâm nguyện của ông thì con nhất định sẽ thực hiện.
Hạng Côn hỏi:
– Con chịu đồng ý rồi, vậy bao giờ Hạng Lung trở về?
– Xem ra bác cả cũng rất nhớ em ruột. – Hạng Minh Chương nói – Trước mặt bao nhiêu người thế này, con không nuốt lời đâu, bác cứ yên tâm, Hạng Lung làm xong thủ tục sẽ trở về thôi.
Vợ Hạng Côn nói:
– Cả nhà chúng ta cuối cùng cũng đoàn tụ rồi.
Hạng Hành Chiêu ngồi ngây ra, mặt ủ rũ, nhìn bằng mắt thường cũng thấy có chuyện không ổn rồi, Hạng Hoàn nói:
– Thôi được rồi, cho bố về phòng bệnh nghỉ ngơi đi.
Hạng Côn vươn tay ra định đẩy xe thì Hạng Minh Chương đã xoay chiếc xe lăn một vòng rồi tự đẩy Hạng Hành Chiêu về phòng bệnh, những người khác của nhà họ Hạng nối gót theo sau.
Từ sau vụ án bắt cóc, Hạng Hành Chiêu gần như phải trải qua lần đột quỵ thứ hai, rất nhiều chỉ số sức khỏe đã đạt tới mức báo động, không ăn uống được gì. Chiều cao của ông vốn xấp xỉ Hạng Minh Chương nhưng gặp bạo bệnh nên gầy xọm đi chỉ còn khoảng 50 cân.
Đội ngũ chuyên gia và bác sĩ kiểm tra cho Hạng Hành Chiêu, tình trạng càng xấu thì càng không nói trước mặt bệnh nhân, chỉ khuyên người nhà cho nhập viện chữa trị.
Hạng Côn và Hạng Hoàn đều đồng ý, Hạng Minh Chương đứng ở cuối giường, nói:
– Con sẽ cử người chăm sóc trong thời gian ông nhập viện, không cần làm phiền tới mọi người đâu.
Hạng Côn nói:
– Con nói như vậy là sao hả?
Hạng Minh Chương nói:
– Là con muốn bày tỏ lòng hiếu thảo với ông.
Hạng Như Cương tiếp lời:
– Ông có ba người cháu trai, huống hồ tôi là cháu đầu, sao có thể để mình cậu chịu cực được?
Hạng Minh Chương nói:
– Mọi người đều nói ông nội thương tôi nhất, vậy tôi hy sinh một chút cũng là chuyện nên làm thôi mà.
Hạng Như Cương bảo:
– Đó là vì bố cậu không có ở đây nên ông mới thương hại cậu thôi, đừng có đề cao mình như vậy.
Hạng Minh Chương chẳng hề lấy làm tức giận, chỉ chân thành nói, pha thêm chút tiếc nuối:
– Tôi còn mong có ai đó đề cao chức cháu trai trưởng của anh đi, như vậy thì bọn bắt cóc sẽ không nhắm đến tôi nữa.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?