Hạng Minh Chương đã đoán sai, Sở Thức Sâm thế nhưng lại thực sự tìm tới cửa.
Sở Thức Sâm sau khi mất trí nhớ rất biết chừng mực, hiểu lễ nghĩa, thế nhưng tại sao lại hấp tấp như vậy? Xem như không nhớ dinh thự của Hạng gia ở đâu đi, như bà Sở biết, tài xế nhà họ Sở cũng phải biết chứ.
Càng đúng lúc hơn, tài xế đưa bà Sở đi dạo phố rồi nên không có nhà.
Sở Thức Sâm gọi xe tới, vất vả đợi ba ngày, trong lòng chỉ nhớ đến công việc, lòng kiên nhẫn của cậu đã bị bào mòn đi hết rồi, vừa mới ghi xuống địa chỉ, chỉ nghĩ rằng đây là một căn nhà khác của Hạng Minh Chương mà thôi.
Mãi cho đến khi được dì Thiến dẫn vào biệt thự, Sở Thức Sâm loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện, có vẻ như có nhiều hơn một người, cậu mới nhận ra thì đã muộn rồi, đến nhà ăn thì nhất thời đứng hình.
Cả nhà họ Hạng mười người đều ở đó, già trẻ gái trai, ba thế hệ ngồi chung một mâm cơm, rõ ràng là đang dùng bữa cơm gia đình.
Sau khi Sở Triết mất đi hai nhà ít qua lại hẳn, Sở Thức Sâm mấy năm trước đều ở nước ngoài, rất ít khi lộ mặt, ấn tượng của người nhà họ Hạng về cậu chỉ là đoạn thời gian ăn mặc loè loẹt phá gia chi tử, cậu vừa tới, mọi người đều nhịn không được mà đánh giá.
Sở Thức Sâm thực ra không sợ bị người khác nhìn, ung dung thẳng thớm, bất quá chỉ là cậu đến bàn giải pháp nên không mang quà cáp, hai tay trống rỗng quả thực không biết giấu vào đâu.
Hạng Minh Chương ngồi đó biểu tình vô cùng bình tĩnh, vô cùng trầm mặc mà nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
Dù rằng thời cơ không thích hợp, Sở Thức Sâm vẫn nho nhã lễ độ nói: "Hạng tiên sinh khó hẹn, con vội vàng chưa hỏi đã đến, không chịu suy nghĩ mà đã làm phiền đến mọi người, thật sự ngại quá."
Hạng Côn phất phất tay: "Có gì đâu, đến rồi thì tốt, lấy thêm một bộ chén đũa ngồi cùng đi."
Sở Thức Sâm đáp: "Không cần đâu ạ, để con lại hẹn Hạng tiên sinh vào ngày khác."
"Vừa mới vào cửa đã đi rồi, Hạng gia chúng ta không có kiểu đối đãi với khách như thế." Hạng Hoàn đứng dậy ngăn cản, "Đừng gọi là Hạng tiên sinh nữa, ở trong phòng này già trẻ hay trung niên có bao nhiêu Hạng tiên sinh chứ, con gọi Minh Chương một tiếng "anh" là được rồi."
(u mê niên thượng quó =))))
Hạng Côn nói: "Minh Chương, người ta đến tìm con, con phải chào hỏi đi chứ."
Hạng Minh Chương đặt ly rượu xuống, ngoắc tay kêu người mang thêm một cái ghế đến, ghế nhung mềm mại êm ái, anh vỗ vỗ: "Thức Sâm, đến đây ngồi cạnh tôi."
Ngữ khí thân thiết, động tác ôn nhu.
Trông cực kỳ giống như dụ dỗ con mồi.
Sở Thức Sâm trong lòng niệm Phật mới giữ được gương mặt bình tĩnh, chỉ là đang độ kiếp đến thế kỷ hai mốt thôi mà.
Cậu thận trọng ngồi xuống, Hạng Minh Chương rót cho cậu nửa ly rượu vang, hỏi cậu có kiêng món gì không, phong thái nhẹ nhàng như chưa từng xảy ra lục đục gì.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?