Chương 106:
Thẩm Nhược Trăn hoàn toàn mất ý thức.
Trên chiếc trực thăng cứu hộ, nhân viên cấp cứu vây quanh Thẩm Nhược Trăn để kiểm tra, nhanh chóng treo túi máu. Hạng Minh Chương ngồi một bên, nắm một tay Thẩm Nhược Trăn suốt từ đầu đến cuối.
Anh muốn gạt bản thân rằng cảm giác của mình sai rồi, nhưng bàn tay này đang mất dần độ ấm, mỗi lúc một lạnh tê tái, anh có sưởi cỡ nào nó cũng không ấm lên được.
Hạng Minh Chương lo sợ hỏi:
– Cậu ấy sao rồi?
Hai nhân viên cấp cứu nhìn nhau, một người trong đó ấp úng nói:
– Viên đạn trúng vào tim, rất nguy hiểm.
– Vậy thì sao? – Hạng Minh Chương hỏi tới cùng – Bây giờ cậu ấy sao rồi?
Nhân viên cấp cứu uyển chuyển trả lời:
– Dấu hiệu sinh tồn khá mong manh.
Hạng Minh Chương giả vờ như nghe không hiểu:
– Hãy cứu cậu ấy đi, xin các bác sĩ hãy cứu cậu ấy đi, muốn tôi cho gì cũng được, xin mọi người cứu cậu ấy đi được không?
Nhân viên cấp cứu nói:
– Anh à, anh hãy giữ bình tĩnh, chúng tôi nói anh biết là muốn anh chuẩn bị tâm lý.
– Chuẩn bị gì? – Hạng Minh Chương nói – Tôi phải chuẩn bị thế nào đây? Mọi người thử lại lần nữa đi, cậu ấy... cậu ấy khác người bình thường, không dễ chết đâu.
Các y bác sĩ hết cách, đành phải nói:
– Tình hình không lạc quan lắm, e là lành ít dữ nhiều.
Một tiếng "uỳnh" vang vọng, Hạng Minh Chương nghiêng mắt nhìn xuống tầng không, một ngọn lửa khủng khiếp bùng lên giữa biển xanh, chiếc du thuyền kia nổ tan tành.
Tiếng vang đinh tai nhức óc tấn công màng nhĩ của tất cả mọi người, chỉ có Thẩm Nhược Trăn là không hay biết gì. Cậu nằm im phăng phắc, nhưng vết máu nóng ấm còn khiến người ta kinh hoàng hơn cả ngọn lửa kia.
Thẩm Nhược Trăn vẫn đang chảy máu, áo sơ mi trắng bị nhuộm thành màu đỏ tươi. Suốt từ lồng ngực đến ve áo, góc áo, dưới sườn, đâu đâu cũng toàn là máu tươi. Hạng Minh Chương tưởng như máu chảy cả vào mắt anh, cứ chớp một cái là lại thấy nhói đau.
Vậy nên Hạng Minh Chương không dám chớp mắt, anh cứ mở mắt trừng trừng như thế, nhìn đau đáu bất di bất dịch vào Thẩm Nhược Trăn.
Hạng Minh Chương không rõ quãng đường không vận này tròng trành thế nào. Xung quanh có rất nhiều người, suốt buổi luôn có người nói chuyện, nhưng anh không nghe thấy gì cả, nhưng tận mấy lần nảy sinh ảo giác rằng Thẩm Nhược Trăn tỉnh lại gọi tên mình.
Đến bệnh viện, Thẩm Nhược Trăn ngay lập tức được đưa vào phòng phẫu thuật.
Vì sự cố nghiêm trọng nên kinh động đến rất nhiều y bác sĩ. Hạng Minh Chương bị ngăn lại bên ngoài phòng phẫu thuật, nhìn chằm chằm cánh cửa khép chặt với ánh mắt hoang mang.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?