Chương 101:
Sau khi rời khỏi văn phòng luật, Lý Tàng Thu và Sở Thức Sâm ai đi đường nấy.
Lý Tàng Thu vẫy tay gọi một chiếc taxi, mặt xanh mét, trước khi lên xe còn chửi một câu "Tự mà lo liệu", làm người qua đường phải ngoái lại nhìn.
Sở Thức Sâm sẽ không để mình thất thố trước bàn dân thiên hạ, im lặng không nói gì mà ngồi vào xe, bảo tài xế đưa mình về nhà.
Phố lớn mới vừa lên đèn, nửa gương mặt gần cửa sổ của Sở Thức Sâm được nhuộm sắc màu sặc sỡ. Cậu thấy nhức mắt nên khép hờ mi, trong đầu liên tục hiện lên cảnh tượng cậu và Lý Tàng Thu đối đầu với nhau.
Mọi chuyện đều xảy ra hợp tình hợp lý, vì tất cả những gì Sở Thức Sâm làm và nói đều có ý đồ, sớm muộn gì Lý Tàng Thu cũng phải bộc phát cơn giận thôi.
Nhưng có một điều nằm ngoài dự tính, nếu Lý Tàng Thu là kẻ chủ mưu, vậy thì lẽ ra ông ta không nên nổi giận vào ngày hôm nay mới phải.
Vì một khi bữa tiệc ký kết xảy ra sự cố, Lý Tàng Thu và Sở Thức Sâm từng có tranh chấp trước đó, đồng nghĩa ông ta đã bị hiềm nghi và có động cơ gây án. Huống hồ luật sư Lôi cũng có mặt chứng kiến toàn bộ, muốn lấp liếm cũng khó.
Lý Tàng Thu tuyệt đối không phải người bốc đồng như vậy. Chuyện hôm nay coi như là trở mặt nhau rồi, vậy tiếp theo đó thì thế nào? Bữa tiệc sẽ ra sao đây?
Tiếng còi xe inh ỏi hòa trong dòng xe cộ ùn tắc, Sở Thức Sâm thấy hơi bực mình, đoạn siết nắm tay lại gõ nhẹ vào huyệt thái dương. Cậu cứ suy đi nghĩ lại, phải Lý Tàng Thu, không phải Lý Tàng Thu...
Tài xế nhìn thấy cảnh này từ gương chiếu hậu, bèn hỏi:
– Giám đốc Sở, cậu say xe à?
Sở Thức Sâm trả lời:
– À không.
Tài xế nói:
– Vậy thì tốt rồi, nếu cậu thấy khó chịu thì để tôi dừng xe một lát.
– Tôi không sao. – Sở Thức Sâm mở mắt ra – Tôi chỉ hơi mệt thôi, không có gì đâu.
Tài xế cười bảo:
– Vậy thì tôi không báo cáo lại với anh Hạng nữa.
Sở Thức Sâm khó hiểu:
– Sao cơ?
Tài xế nói:
– Anh Hạng dặn, dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, chỉ cần cậu gặp vấn đề gì thì cũng phải báo cáo hết cho anh ấy. Chiếc xe này có lắp định vị, bình thường đi đâu, dừng lại bao lâu, anh Hạng đều biết cả.
Sở Thức Sâm mới vừa biết chuyện này, cậu hiểu Hạng Minh Chương lo lắng cho sự an toàn của mình, nói:
– Lúc trước không thấy anh nói chuyện này.
Tài xế ngại ngùng nói:
– Không giấu gì cậu, tôi tưởng anh Hạng theo dõi sát sao như vậy là vì muốn đề phòng cậu dùng xe công để làm việc tư nên tôi không dám nói cậu biết. Nhưng tôi lại thấy không đến mức đó, nên lần trước báo cáo tôi mạo muội hỏi thử, ấy vậy mà anh Hạng lại bảo là không cần phải giấu cậu.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?