Chương 9: Tiểu đội bắt cá #
Edit: Bilun
Tâm trạng của Quỳnh quả thực vô cùng vui vẻ. Tiếu Tiếu nhà mình chẳng những tay nghề nấu ăn ngon, mặt đẹp, tóc đẹp, làn da đẹp, ngay cả nói chuyện cũng lợi hại như vậy! Đúng rồi, nhóc con còn nói biết làm quần áo! Mình đúng là được thiên thần lựa chọn, sao có thể có việc tốt đẹp như vậy rơi xuống đầu mình nhỉ.
"Tiếu Tiếu, ngày thường nhìn con nói chuyện dịu ngoan, không ngờ cư nhiên lại có thể lợi hại như vậy! Con không biết chứ, Ương không chỉ có sắc mặt này với bán thú nhân, mà ngay cả giống cái cũng chán ghét cô ta. Miệng cô ta là thúi nhất cả thôn, không, là toàn bộ bộ tộc mới đúng."
Đinh Tiếu nghiêng đầu: "Con sao có thể để cho cô ta bắt nạt ba mình được!"
Quỳnh lập tức liền cảm động không thôi: "Bé ngoan! Về sau ba sẽ cũng không cho phép họ nói con như vậy! Con là bảo bối của nhà chúng ta!"
Đinh Tiếu nhếch môi cười thực vui vẻ: "Cha thương yêu ba nhất, con cũng thương yêu ba nhất, cho nên ba mới là bảo bối của cả nhà."
Quỳnh nhấc tay nhẹ nhàng vỗ một cái lên lưng Đinh Tiếu: "Thằng nhóc thúi! Cư nhiên giễu cợt ba! Tương lai con cũng sẽ tìm được một bạn lữ yêu thương con nhất, có điều con vĩnh viễn là bảo bối của ba và cha"
Lời nói buồn nôn lại không làm Đinh Tiếu cảm thấy ngượng ngùng. Những lời này đời trước, ba chưa từng nói qua với mình.
Ban đầu, trong lòng Đinh Tiếu không phải không oán giận ba chỉ có người đàn ông kia. Nhưng lâu dần cậu phát hiện, kỳ thật người ba để ý nhất vẫn chính là mình. Cơm sáng mỗi ngày, mỗi đêm ngủ ngon, mỗi ngày chuẩn bị tốt quần áo, mỗi một lần sinh bệnh sẽ đau lòng, mỗi một lần kiểm tra trước sau làm bạn, tình yêu đều là từng giọt lộ ra trong cuộc sống hàng ngày. Mà đời này, ba chỉ là đem tình yêu biểu đạt trực tiếp nói ra, cảm giác cũng không tồi chút nào.
Khi hai ba con vừa đi ra khỏi thôn, phía sau truyền tới tiếng chạy bộ, sau đó họ nghe được có người gọi hai người: "Chú Quỳnh, các người chờ một chút."
Quỳnh và Đinh Tiếu dừng lại bước chân, mặt sau lập tức đuổi tới hai bán thú nhân. Đinh Tiếu nhận thấy hai người kia khoảng tầm tuổi mình, có điều cậu biết ở thế giới thú nhân, bọn họ như vậy đều là ấu tể a ấu tể ||||
Nhìn thấy hai thằng nhóc, Quỳnh lập tức hỏi: "Là Kinh và Lục Hi sao, các cháu có chuyện gì sao?" Tuy không nói chuyện nhiều với mẹ của hai đứa nhỏ này, nhưng cha bọn chúng với Hạ đều là anh em tốt. Cho nên hai ấu tể này là một trong số rất ít người tiếp cận với mình.
Kinh cười trả lời: " Chú Quỳnh, vừa mới nghe thấy chú nói muốn đi bờ sông bắt cá, mang theo chúng cháu được không?"
Quỳnh nhíu mày, phải biết rằng ấu tể đối với bộ tộc mà nói đều thực trân quý, mặc kệ là giống cái hay là bán thú nhân hoặc là thú nhân giống đực, nếu không phải rất quen thuộc, học tập là chuyện không thể nào cùng người trưởng thành khác tiếp xúc. Đặc biệt là ột người có thân phận khó nói như mình, là "kẻ địch" của không ít giống cái trong thôn. Mang ấu tể nhà người khác đi ra ngoài chơi...việc như vậy thực sự thật khó xử.
Bạn thấy sao?