Chương 204: Tiếc nuối tay gấu
Tiễn Giác và Điểm Điểm đi, lúc này đã tầm ba bốn giờ chiều. Bữa trưa nấu nướng quá phiền toái, buổi tối Đinh Tiếu không có tâm tư để đi làm gì nữa. Cơm nắm nướng và bánh bao sữa dư lại đều đưa cho Giác mang đi, nơi này bọn họ chỉ còn dư lại chút canh chim cổ đỏ hầm nấm, cùng với một phần ba bình thịt nguội.
Kỳ thực Đinh Tiếu cũng không đói bụng chút nào, nhưng cậu biết nếu mình không ăn Khôn lại lèo nhèo khiến mình không ăn không được, vẫn là theo hắn ăn một chút. Thịt nướng là Khôn tự mình làm, Đinh Tiếu chỉ ăn mấy miếng thịt chim cổ đỏ, lại gặm hai miếng thịt nướng, rồi tự mình bò lên thảm da thú nhai kẹo sữa nhựa cây.
"Khôn, anh đi xử lý con dê kia đi, buổi tối có thể hun khói một đêm, đừng để nó bị hỏng."
Khôn vừa ăn vừa nói: "Không có việc gì, ngày mai làm cũng sẽ không có vấn đề gì. Hôm nay em quá vất vả, ta mát xa cho em."
Thế mà ân cần như vậy!
"Lực tay anh quá lớn, còn không bằng dùng nước nóng tắm một cái. Aiz, ở bên ngoài cũng chỉ có thể dội nước, thật khó chịu. Nếu có suối nước nóng thì tốt rồi. Anh nói trên Tuyết Sơn, có suối nước nóng hay không?" Nếu là như vậy thì quá tuyệt vời rồi!
Khôn lắc đầu: "Có cũng không thể đi, ở nơi nguy hiểm, lúc nào cũng phải cảnh giác."
"Nói cũng phải, mặc kệ, cứ như vậy đi, em đun nước ngâm chân." Nói xong từ trên thảm bò dậy, lấy cái chậu gỗ trong giỏ tre Khôn làm lúc trên đường đi, kỳ thực chậu gỗ này khá mỏng, cũng không quá nặng, lại cực kỳ rắn chắc. Chẳng những hoàn toàn không thấm nước, lại còn giữ ấm đến bất ngờ. Mấy ngày nay, cơ hồ mỗi ngày Đinh Tiếu đều giúp Khôn ngâm cái bàn chân to vất vả, đương nhiên bản thân cũng sẽ ngâm, còn ngẫu nhiên làm một lần "mát xa toàn tập", tuy có đôi khi rất đau, nhưng cũng thực sự rất sảng khoái!
Những ngày ở khu an toàn thôn Thanh Phong thật sự là thích ý.
Trên cơ bản mỗi ngày Điểm Điểm đều sẽ chạy tới nghỉ ngơi một thời gian, nhưng mỗi lần tới, sẽ luôn mang tới một vài con mồi nhỏ, đều là do nhóc tự mình bắt. Mỗi lần Đinh Tiếu thu được những con mồi này đều sẽ dùng những cách làm khác nhau để khen thưởng Điểm Điểm. Giác phát hiện, từ sau khi Đinh Tiếu tới, năng lực săn thú của Điểm Điểm rõ ràng đề cao không ít.
Bạn lữ Cẩm Phong và con trai lớn của Giác cũng tới vài lần, mỗi lần Đinh Tiếu đều dùng đặc sản bản địa chiêu đãi, đương nhiên, những đặc sản này là gì, làm như thế nào để khiến nó trở thành món ăn ngon cậu cũng vô điều kiện chỉ dạy cho đối phương. Dù sao thứ này mình cũng không lấy đi, còn không bằng bán cho họ một cái nhân tình. Bản thân còn muốn đổi đồ vật với bọn họ, da thú tốt nhất chính là một bộ phận cần thiết trong đó.
Đối với người tộc Ngân Lang mà nói, da thú giữ ấm nhất không gì bằng một loại da gọi là da chuột đen. Tuy chuột đen kích cỡ không lớn, đại khái không khác mấy với miên thử. Nhưng gia hỏa này da dày, lớp lông mềm mại, quan trọng nhất chính là lông của nó không thấm nước, cho dù là ngày tuyết lớn, sau khi mặc vào, nhẹ nhàng lắc một cái, tuyết đều rơi hết, cho dù sau khi vào nhà tuyết tan, nước cũng không dính lên lông áo, liền càng đừng nói tới thấm vào bên trong da.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?