Chương 202: Gặp lại Điểm Điểm
Một đêm này, Đinh Tiếu ngủ một giấc ngon lành.
Nhiệt độ không khí giảm, chui vào trong thảm da thú ấm áp, lại có một cái 'lò sưởi' ấm áp ôm lấy mình, cảm giác thật sự cực kỳ thích thú. Nói thật, từ khi ngủ trên giường đất, loại cảm giác này tương đối ít. Quá ấm áp cùng với sưởi ấm lẫn nhau là hai loại cảm giác và tâm tình khác nhau nha!
Tuy ngủ rất thoải mái, nhưng Đinh Tiếu vẫn cảm thấy ở nơi này thiếu thiếu gì đó. Bởi vì sơn động không có phòng ngăn cách có thể ở, cho nên cửa động luôn có một loại cảm giác mở toang hoác ra. Điều này khiến người có thói quen ngủ cần phải đóng cửa như Đinh Tiếu có chút không thoải mái. Nhưng rất nhanh Khôn đã nghĩ ra một biện pháp tốt. Dùng gỗ làm một cái khung, đặt vừa ở cửa động. Lại lấy da thú làm thành một cái mành phủ lên trên khung gỗ, kể từ đó cửa động liền có một cái rèm. Như vậy ban ngày dịch cái khung ra, buổi tối lại dùng tảng đá cố định, vừa tiện lợi lại hoàn mỹ.
Bọn họ không thiếu da thú, mấy ngày nay con mồi bắt giữ được đều ăn luôn, xương cốt không thể dùng nên vứt đi, da thú lại đều giữ lại thuộc, mở ra khâu thành một cái rèm cửa vẫn là dư dả. Nhưng hôm nay không cần vội vã làm việc này, theo Đinh Tiếu phỏng đoán, có lẽ muộn nhất vào giữa trưa Điểm Điểm sẽ tới nơi này?
Vì thế hai người dậy sớm, sau đó phân công rất rõ ràng. Tuy Khôn ca không quá vui vẻ, nhưng vẫn ăn xong cơm sáng liền chạy đi săn thú.
Đinh Tiếu nhìn bột mì hôm qua ủ, quả nhiên để gần đống lửa ở trong sơn động nên lên men nhanh hơn một chút, hiện tại đã có thể lấy làm bánh.
Còn có rắn cỏ ngày hôm qua trên giá nướng, đặt ở bên cạnh bếp nửa hun khói nửa hong gió, chỉ ướp một lớp muối và bột tiêu, tới buổi sáng, thịt rắn cũng đã biến thành thịt khô co giãn mười phần. Thịt rắn chính là đồ tốt có hiệu quả trừ phong, quá mấy ngày nữa đi Tuyết Sơn, đây chính là lương thực dự phòng không tồi.
Thu thập một chút nguyên liệu nấu ăn hiện tại mình có thể sử dụng, trừ gạo, mì, và gia vị, những thứ sử dụng được thật sự không nhiều lắm. Vì thế cậu lên tinh thần, cài phi đao ở bên hông, cõng một cái sọt tre liền chuẩn bị ra ngoài săn thú và thu thập.
Các thú nhân dù là xây dựng thôn hay ra ngoài săn thú, đều dựa theo nguyên tắc ở gần nguồn nước. Đây cũng là bản năng từ động vật, cho nên Đinh Tiếu rất dễ dàng tìm được một con sông ở gần đó. Tuy không rộng và sâu như con sông ở thôn Thiên Hà bọn họ, nhưng nước sông trong veo thấy cả đáy, lại có không ít cá, nhưng kích cỡ không quá khả quan, không khoa trương như ở cái hồ nước lúc trước. Có lẽ là do tộc Ngân Lang thường xuyên đi bắt sao?
Trên mặt sông đúng là có rất nhiều cúc sông, từ trong miệng Chu, Đinh Tiếu biết được, thứ này ở mỗi một cái thủy vực của Bạc Sa đều có, thật sự là đồ vật không hề hiếm lạ chút nào, đương nhiên nguyên nhân chính là vì như thế mới không có ai đi chú ý xem nó có ăn được hay không, Đinh Tiếu vẫn hái một đống trở về.
Trong sông ngoại trừ cúc sông và cá ra, cậu còn phát hiện một loại đồ vật giống như viên đá. Thiên nhãn biểu hiện loại đồ vật này có công dụng thanh nhiệt nhuận phổi, vì thế cầm lên nhìn thử, lại ngửi ngửi, vậy mà có mùi của nấm hương. Thứ này nhìn giống viên đá, nhưng cảm xúc lại giống như trái cây. Dùng chủy thủ cắt ra, bên trong vẫn là màu xám, nhưng mùi nấm hương càng thêm nồng đậm xông ra. Đinh Tiếu cho vào miệng nếm thử một chút, hai mắt lập tức sáng ngời, thứ này vậy mà có chút ngọt? Lại còn giòn giòn, thật là đồ vật thần kỳ!
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?