🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of (EDIT HOÀN) NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT SƯU TẦM MỸ THỰC – HUYỀN

(EDIT HOÀN) NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT SƯU TẦM MỸ THỰC – HUYỀN


Chương 172: Ấu tể trốn nhà #

Gạo thơm mới thu được được Đinh Tiếu thật cẩn thận nấu thành cháo, vì gạo thơm này thật sự quá ít, cho nên Đinh Tiếu bủn xỉn chỉ dùng phân lượng năm nhánh, cuối cùng cháo nấu ra cũng đủ cho bốn người mỗi người ăn hai ngụm, đương nhiên nếu nếm từng chút một, cũng có thể biến thành bốn năm ngụm.

Đinh Tiếu nếm rất cẩn thận, đưa ra kết luận là, loại gạo thơm này rất mềm dẻo, có lẽ là một loại lúa nếp. Hơn nữa sau khi nấu chín mùi thơm còn càng nồng đậm hơn, vị thơm ngon chân chính lưu mãi trong miệng. Khuyết điểm duy nhất là quá mức dẻo, nấu cơm thì Đinh Tiếu không thích lắm, nhưng rất thích hợp lấy làm bánh dẻo cùng các loại điểm tâm linh tinh. Nghiền thành bột có lẽ có thể thay thế bột nếp để dùng, nên trồng!

Ăn qua gạo thơm, gợi lên con sâu thèm ăn của người một nhà.

Hạ cha vừa ăn, vừa hỏi: "Tiếu Tiếu, cái này hình dáng giống như cỏ đuôi chó, có phải cỏ đuôi chó kết hạt cũng có thể ăn được không?"

Đinh Tiếu gật đầu: "Đúng vậy. Đúng là có thể ăn, nhưng mà nó quá nhỏ, hơn nữa cũng không có chỗ tốt nào. Nếu thực sự không có gì ăn, lấy nó thay cơm cũng được."

Khôn tiếp lời: "Cỏ đuôi chó cỡ lớn, nhưng hạt giống vẫn không to bằng cái này, Tiếu Tiếu, em nói gạo là giống như cái này sao?"

Đinh Tiếu tiếp tục gật đầu: "Giống! Nhưng cũng không hoàn toàn giống với gạo lúc trước em vẽ cho mọi người xem. Kỳ thực có rất nhiều chủng loại gạo khác nhau. Về sau nhìn thấy thứ như này đều mang về nhà, con nhìn xem sẽ biết. Có lẽ lãnh địa tộc Kim Sư có thứ mà tộc Dực Hổ chúng ta không có cũng nên." Cho nên du lịch Thú Thế mới là mộng tưởng cuối cùng của mình! Kỳ thực còn có thể viết du ký gì đó, nói không chừng mấy chục nghìn năm sau, mình còn có thể trở thành một danh nhân không chừng! (ᗒᗨᗕ)

Hoàng hôn buông xuống, trong rừng lá cây rụng trên mặt đất được trải một tầng nắng ấm, nằm trong lều trại ấm áp, đầu chui ra bên ngoài nhìn ngắm cảnh sắc mỹ diệu. Lá khô trên cành cây rơi xuống không còn che chắn được ánh nắng như những ngày hè, giờ phút này, ánh nắng vàng của chiều tà đan xen với lá vàng dưới mặt đất, thật sự khó hình dung đây là một loại mỹ cảm như thế nào.

Đinh Tiếu nhìn cảnh sắc trước mặt, tâm tình phá lệ bình thản yên tĩnh.

Một năm qua thực sự bận rộn, giống như từ lúc xuyên qua, bận rộn vẫn luôn vây quanh người cậu. Đinh Tiếu biết, ban đầu bận rộn là vì mình tìm điểm tựa sinh tồn ở thế giới này, mà hiện giờ bận rộn là vì cùng song thân và bạn lữ cùng với những người thân, bạn bè sinh sống ngày càng tốt hơn. Cho nên có bận rộn mệt nhọc nhiều hơn, cậu cũng không cảm thấy oán giận.

Sau những lúc mệt mỏi còn có những thời khắc nhàn tản bình yên như vậy, kỳ thực đã là một loại hưởng thụ thực tốt đẹp. Ở nơi này, không khí trong lành tươi mới, cho dù không có vẻ ngọt lành khoa trương như trong nghệ thuật, nhưng lại tuyệt đối sạch sẽ. Có lẽ một hơi hít thở ở nơi này cuộc sống ở hiện đại cũng khó mà có được. Không có một tia vẩn đục ô nhiễm khi con người khai thác quá độ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...